MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Hôn Nhân Ngày 30 TếtChương 5: Bản Hợp Đồng Soạn Vội Chiều 28 Tết

Hợp Đồng Hôn Nhân Ngày 30 Tết

Chương 5: Bản Hợp Đồng Soạn Vội Chiều 28 Tết

2,141 từ · ~11 phút đọc

Không gian dưới hầm gửi xe dường như bị hút cạn oxy trong khoảng năm giây sau lời đề nghị điên rồ của Hoàng Minh Nhật.

Tuệ Nhi đứng chết trân, lưng dán chặt vào cây cột bê tông lạnh lẽo. Cô nghi ngờ thính giác của mình đang gặp vấn đề nghiêm trọng do áp lực quá độ những ngày qua. Người đàn ông đang đứng trước mặt cô, với đôi mắt sâu thẳm xoáy thẳng vào tâm can cô, là ai?

Là "Hắc diện thần" nổi tiếng lạnh lùng, tàn nhẫn, người mới hôm qua còn sỉ nhục cô giữa quán cà phê vì cái tội "diễn trò lừa dối rẻ tiền". Là vị sếp tổng cao ngạo mới sáng nay còn cảnh cáo sẽ tống cổ cô ra đường nếu cô dám mang thói khôn lỏi vào môi trường công sở.

Vậy mà bây giờ, chính anh ta, bằng cái giọng trầm thấp đầy uy quyền ấy, lại đang đề nghị cùng cô thực hiện một phi vụ lừa dối ở cấp độ vĩ mô hơn?

"Sếp... sếp đùa em đúng không ạ?" - Nhi lắp bắp, cố gắng tìm kiếm một nét cười cợt trên khuôn mặt điển trai như tượng tạc kia, nhưng vô vọng.

Gương mặt Minh Nhật lúc này nghiêm túc như thể anh đang bàn về việc sáp nhập một tập đoàn nghìn tỷ, chứ không phải là chuyện đóng giả người yêu để lừa người già.

Minh Nhật nhíu mày, sự kiên nhẫn của anh đang cạn dần theo từng giây trôi qua. Chiếc điện thoại trong tay anh vẫn đang rung lên bần bật cuộc gọi thứ ba của bà nội. Nếu anh không nghe máy ngay bây giờ, có lẽ bà sẽ cho người đến áp giải anh đi.

"Tôi trông giống đang đùa lắm sao, Lương Tuệ Nhi?" - Anh gằn giọng, tiến thêm một bước nhỏ khiến Nhi càng nép sát vào cột.

"Cô có ba giây để quyết định. Một là hợp tác, đôi bên cùng có lợi. Hai là ngày mai cô có thể nộp đơn thôi việc và tự mình giải quyết cái mớ bòng bong ngày Tết của cô. Cơ hội chỉ đến một lần."

"Một..."

Minh Nhật bắt đầu đếm ngược. Âm thanh lạnh lùng như tiếng tích tắc của quả bom hẹn giờ.

"Hai..."

Chữ "Ba" chưa kịp thốt ra khỏi miệng Minh Nhật thì bản năng sinh tồn của Nhi đã chiến thắng mọi lý trí và lòng tự trọng còn sót lại. Hình ảnh bị mẹ đuổi khỏi nhà và hình ảnh thất nghiệp đói nhăn răng sau Tết hiện lên rõ mồn một.

"Em đồng ý! Em hợp tác! Sếp đừng đuổi em!" - Nhi hét lên, gần như nhắm tịt mắt lại, hai tay giơ lên như đầu hàng.

Giữa việc bị đuổi việc ngay trước Tết và phải tham gia vào một vở kịch điên rồ với sếp tổng, Nhi chọn cái thứ hai. Ít nhất, nó còn mang lại cho cô một tia hy vọng mong manh để giải quyết cái "tối hậu thư" của mẹ ở quê. Và quan trọng hơn, cô cần tiền lương tháng này.

Khóe môi Minh Nhật nhếch lên một cái. Không hẳn là một nụ cười, mà giống như sự hài lòng của một kẻ đi săn khi con mồi đã ngoan ngoãn sập bẫy. Anh giơ chiếc điện thoại đang reo lên trước mặt Nhi.

"Tốt. Quyết định sáng suốt đấy. Nhiệm vụ đầu tiên của cô bắt đầu ngay bây giờ. Bà nội tôi đang gọi. Cô biết phải làm gì rồi chứ?"

Nhi trợn tròn mắt, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán dù hầm xe khá lạnh.

"Ngay... ngay bây giờ á? Nhưng em phải nói gì? Em chưa chuẩn bị tâm lý... Em biết gì về sếp đâu mà diễn..."

Minh Nhật không cho cô thời gian để hoảng loạn. Anh ta ghé sát tai cô, thì thầm nhanh những thông tin cơ bản:

"Cô không cần biết nhiều. Chỉ cần xác nhận cô là bạn gái tôi. Tên cô, làm cùng công ty, yêu nhau được 6 tháng nhưng giấu. Nhớ kỹ, diễn cho sâu vào. Bà nội tôi rất tinh, nếu để bà nghi ngờ dù chỉ một chút, thỏa thuận này hủy bỏ ngay lập tức, và cô cũng chuẩn bị dọn đồ khỏi công ty là vừa."

Nói xong, Minh Nhật không cho Nhi thêm cơ hội thoái lui. Anh ấn nút nghe, đồng thời bật loa ngoài, đưa điện thoại ra giữa hai người.

Giọng nói đầy uy lực, pha lẫn sự giận dữ kìm nén của bà cụ vang lên, vọng lại trong không gian yên tĩnh của hầm gửi xe:

"Thằng ranh con! Sao bây giờ mới nghe máy? Mày định trốn đấy phỏng? Tao nói cho mày biết, tao đang đứng trước cửa nhà hàng rồi đây. Mày mà không vác xác đến thì đừng trách bà!"

Minh Nhật hít một hơi thật sâu, giọng nói chuyển sang tông điệu bình thản đến kinh ngạc, hoàn toàn khác hẳn vẻ nôn nóng, ép buộc vừa rồi. Khả năng thay đổi sắc mặt của anh ta khiến Nhi cũng phải nể phục.

"Bà bình tĩnh đã nào. Cháu đã bảo cháu không đến được mà. Cháu đang ở cùng bạn gái cháu thật."

Đầu dây bên kia im lặng một giây. Sự im lặng mang tính sát thương cực cao. Rồi giọng bà cụ cao vút lên, pha lẫn sự nghi ngờ tột độ:

"Bạn gái? Mày bịa chuyện đúng không? Bao nhiêu năm nay tao chưa từng thấy mày léng phéng với con nào, ngoài công việc ra mày có quan tâm cái gì đâu. Đùng một cái kêu có bạn gái vào đúng cái ngày tao bắt đi xem mắt. Mày tưởng bà già này lẩm cẩm dễ lừa lắm à?"

Minh Nhật liếc nhìn Nhi, ánh mắt sắc lẹm ra hiệu "Đến lượt cô, mau lên!".

Tim Nhi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô chưa từng diễn kịch, huống hồ là diễn trước một "bà trùm" quyền lực chưa từng gặp mặt như thế này. Cô cố gắng nhớ lại những bộ phim ngôn tình mình từng xem, cố gắng bắt chước giọng điệu của những cô người yêu nũng nịu, ngoan hiền.

"Dạ... cháu... cháu chào bà ạ..." - Giọng Nhi run rẩy, nghe mỏng manh như sương khói, cứ như sắp khóc đến nơi.

Lại im lặng. Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Nhi có cảm giác bà cụ ở đầu dây bên kia đang dùng kính hiển vi để soi xét từng âm tiết trong giọng nói của cô qua sóng điện thoại.

"Mày là ai? Tên gì? Làm nghề gì? Quen thằng Nhật bao lâu rồi?" - Bà cụ bắn ra một tràng câu hỏi như súng liên thanh, không cho đối phương kịp thở.

Nhi hoảng loạn nhìn Minh Nhật cầu cứu. Anh ta chỉ nhíu mày, gật đầu nhẹ ra hiệu cho cô cứ theo kịch bản mà nói.

"Dạ... cháu... cháu tên là Nhi. Lương Tuệ Nhi ạ. Cháu... cháu đang làm việc cùng công ty với anh Nhật. Chúng cháu... quen nhau cũng... cũng được nửa năm rồi ạ. Nhưng vì ở công ty nên chúng cháu ngại... chưa dám công khai..."

Nhi vừa nói vừa nhắm mắt bịa đại, tay bấu chặt vào gấu áo đến mức trắng bệch. Cô cảm thấy mình đang đi trên dây tử thần.

Đầu dây bên kia lại im lặng một chút, có vẻ như bà cụ đang đánh giá độ tin cậy của thông tin. Tiếng thở dài của bà cụ vang lên rõ mồn một.

"Làm cùng công ty à? Hừm, 'con thầy, vợ bạn, gái cơ quan', cái thằng này cũng biết chọn chỗ đấy. Thảo nào mà nó giấu kỹ thế. Được rồi, nếu đã là người thật việc thật thì tốt. Tối nay hủy bữa hẹn với nhà bác Lý. Tao đỡ phải muối mặt."

Nhi vừa định thở phào nhẹ nhõm, định đưa tay lên lau mồ hôi trán thì chữ "Nhưng" của bà cụ lại kéo tuột cô xuống vực thẳm.

"... Nhưng tao chưa tin hẳn đâu! Tao muốn gặp con bé đó. Ngay bây giờ!"

Minh Nhật định lên tiếng từ chối khéo thì bà cụ đã chặn họng:

"Không lằng nhằng! Hai đứa bay lập tức đến nhà hàng X cho tao. Tao ngồi đây đợi. Trong vòng 30 phút nữa không thấy mặt mũi đâu thì đừng trách tao đến tận công ty lôi cổ chúng mày đi! Đừng hòng giở trò mèo với bà!"

"Tút... tút... tút..."

Cuộc gọi kết thúc. Bà cụ vẫn giữ phong cách dứt khoát, ra lệnh là phải thi hành ngay lập tức, không cho phép thương lượng.

Nhi buông thõng hai tay, cảm giác như vừa chạy xong một cuộc marathon, chân tay bủn rủn. Cô dựa lưng vào cột bê tông, thở dốc.

"Sếp... sếp ơi, giờ làm sao? Bà đòi gặp em ngay bây giờ kìa... Em tưởng chỉ cần gọi điện xác nhận là xong..."

Minh Nhật cất điện thoại vào túi, vẻ mặt cũng căng thẳng không kém, dù anh cố tỏ ra bình thản. Anh biết tính bà nội mình. Một khi bà đã đa nghi và muốn kiểm chứng thì không cách nào trốn thoát được. Vở kịch này mới chỉ bắt đầu, và màn chào sân này khó khăn hơn anh tưởng rất nhiều.

"Thì đi gặp chứ sao. Cô nghĩ chúng ta còn lựa chọn nào khác khi bà đã nói thế à?" - Minh Nhật lạnh lùng nói, rồi quay người bước về phía chiếc xe Mercedes đen bóng.

Nhi lật đật chạy theo, lòng đầy lo lắng, vừa đi vừa nhìn xuống bộ dạng của mình.

"Nhưng mà... sếp ơi, em chưa chuẩn bị gì cả. Với lại, sếp nhìn em đi..."

Nhi chỉ vào bộ dạng thảm thương của mình. Sau một ngày làm việc vật vã và cú sốc tinh thần liên tiếp vừa rồi, trông cô không thể tệ hơn. Mái tóc búi vội đã rối tung vài lọn, lớp trang điểm nhạt nhòa gần như bay hết, chiếc váy công sở đã hơi nhàu nhĩ sau cả ngày ngồi văn phòng. Và tệ nhất là trên tay cô vẫn còn cầm cái túi xách cũ kỹ sờn rách, dưới chân là đôi giày bệt đã mòn vẹt đế.

Minh Nhật dừng lại trước cửa xe, quay đầu nhìn cô từ đầu đến chân một lượt. Ánh mắt anh ta dừng lại ở đôi giày của cô thật lâu, rồi lướt lên chiếc áo khoác dạ kiểu dáng lỗi thời. Anh ta nhăn mặt, không che giấu sự không hài lòng. Một sự đánh giá đậm chất "tư bản".

"Cô nói đúng. Với cái bộ dạng này mà đi gặp bà nội tôi - người cả đời chỉ dùng hàng hiệu - thì vở kịch sẽ hạ màn sau đúng năm phút. Bà ấy sẽ tống cổ cả hai đứa mình ra đường."

Anh ta mở cửa xe bên ghế phụ, hất hàm ra hiệu cho Nhi:

"Lên xe đi. Nhanh lên, chúng ta không có nhiều thời gian đâu."

Nhi ngần ngại một giây rồi cũng lủi thủi chui vào chiếc xe sang trọng. Cô chưa từng được ngồi trên một chiếc xe đắt tiền thế này. Mùi da thật và mùi nước hoa đắt tiền trong xe khiến cô cảm thấy choáng ngợp và lạc lõng. Đây là thế giới của Hoàng Minh Nhật, một thế giới hoàn toàn xa lạ với cô.

Minh Nhật vòng qua ghế lái, khởi động xe. Tiếng động cơ êm ru vang lên.

"Chúng ta đi đâu vậy sếp? Nhà hàng ở hướng kia mà?" - Nhi rụt rè hỏi khi thấy anh rẽ ngược chiều, tay bám chặt vào dây an toàn như sợ bị văng ra ngoài.

Minh Nhật cài dây an toàn, mắt nhìn thẳng về phía trước, tay nắm chặt vô lăng, nhấn ga.

"Đi 'lột xác' cho cô. Trước khi gặp 'trùm cuối', chúng ta cần nâng cấp trang bị đã. Tôi không thể để 'bạn gái' của Hoàng Minh Nhật trông như một bà cô bán rau ngoài chợ được."

Lời nói thẳng thắn đến tàn nhẫn của Minh Nhật khiến Nhi tự ái, nhưng cô biết anh ta nói đúng. Chiếc Mercedes lao vút ra khỏi hầm gửi xe, hòa vào dòng người đông đúc của Hà Nội những ngày giáp Tết.

Tuệ Nhi ngồi co ro trên ghế phụ, nhìn những ánh đèn đường loang loáng lướt qua cửa kính. Cô biết, từ khoảnh khắc bước lên chiếc xe này, cô đã chính thức bước chân vào một canh bạc lớn của cuộc đời mình. Một canh bạc mà cô phải đặt cược cả công việc, danh dự và chút liêm sỉ cuối cùng.

Bản hợp đồng hôn nhân điên rồ này, được thỏa thuận miệng trong một cái hầm gửi xe tối tăm vào chiều 22 tháng Chạp, liệu sẽ đưa cô đi về đâu?