Chiếc Mercedes đen bóng lao đi trong đêm , bỏ lại sau lưng những ánh đèn đô thị nhòe nhoẹt. Không gian bên trong xe im lặng đến mức Tuệ Nhi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch và tiếng máy điều hòa chạy vo ve rất khẽ. Mùi hương trầm nam tính thoang thoảng từ người đàn ông bên cạnh khiến cô vừa căng thẳng vừa có chút choáng váng.
Tuệ Nhi ngồi co ro ở ghế phụ, hai tay bấu chặt vào dây an toàn như thể nó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa biển cả mênh mông. Cô liếc nhìn sang ghế lái. Hoàng Minh Nhật vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, tập trung lái xe, nhưng đôi lông mày nhíu chặt cho thấy tâm trạng anh ta cũng đang không mấy dễ chịu.
"Sếp... chúng ta đang đi đâu thế ạ?" - Nhi không chịu nổi sự im lặng ngột ngạt này nữa, đánh liều lên tiếng hỏi lại lần nữa.
Minh Nhật không quay đầu lại, giọng nói trầm thấp vang lên: "Đến nơi rồi biết. Bây giờ, trong lúc di chuyển, chúng ta cần thống nhất một số điều khoản của bản hợp đồng miệng vừa rồi. Tôi không muốn có bất kỳ sự cố đáng tiếc nào xảy ra khi đứng trước mặt bà nội tôi."
Nhi nuốt nước bọt, gật đầu lia lịa: "Vâng, sếp cứ nói ạ. Em nghe đây."
Minh Nhật giảm tốc độ một chút, ngón tay thon dài gõ nhịp trên vô lăng, dường như đang sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu.
"Thứ nhất, về thân phận. Từ giờ phút này cho đến khi hết Tết, trước mặt gia đình hai bên, cô là Lương Tuệ Nhi, bạn gái chính thức của Hoàng Minh Nhật. Chúng ta yêu nhau được sáu tháng, tình cảm thắm thiết nhưng kín đáo. Lý do giấu giếm là vì quy định công ty và tôi không muốn bị soi mói đời tư. Cô nhớ kỹ chưa?"
"Dạ, nhớ rồi ạ. Sáu tháng, thắm thiết, kín đáo." - Nhi lẩm bẩm nhắc lại như học sinh thuộc bài.
"Thứ hai, về phạm vi 'diễn xuất'. Để tăng tính thuyết phục, đặc biệt là trước mặt bà nội tôi - một người cực kỳ tinh ý, chúng ta sẽ phải có những tiếp xúc cơ thể nhất định."
Nhi giật thót mình, quay sang nhìn anh ta với ánh mắt cảnh giác: "Tiếp... tiếp xúc cơ thể ạ? Cụ thể là như thế nào ạ?"
Minh Nhật nhếch mép cười nhạt khi thấy phản ứng của cô: "Cô đừng có tưởng bở. Tôi không hứng thú gì với cô đâu. 'Tiếp xúc' ở đây giới hạn ở việc nắm tay, khoác tay, hoặc cùng lắm là một cái ôm xã giao khi cần thiết để thể hiện tình cảm. Tuyệt đối không có chuyện hôn môi hay đi quá giới hạn. Cô hiểu chứ?"
Nhi đỏ mặt tía tai vì bị nói trúng tim đen (dù cô cũng chẳng mong đợi gì), vội vàng thanh minh: "Em hiểu! Em cũng đâu có muốn... Em chỉ hỏi cho rõ ràng thôi mà."
"Tốt. Và điều thứ ba, cũng là điều quan trọng nhất." - Giọng Minh Nhật bỗng trở nên nghiêm túc và đanh thép hơn hẳn - "Đây là một bản hợp đồng sòng phẳng. Tôi giúp cô, cô giúp tôi. Tuyệt đối không được để phát sinh tình cảm cá nhân. Nói trắng ra là: Cấm động lòng."
Lần này thì Nhi suýt nữa bật cười thành tiếng nếu không kịp kìm lại. Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta, cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc nhất có thể: "Sếp yên tâm. Em có thể đảm bảo 200% về điều này. Gu của em không phải là kiểu người... à ừm... lạnh lùng như sếp đâu ạ."
Minh Nhật hừ lạnh một tiếng, có vẻ không hài lòng lắm với câu trả lời này, nhưng cũng không vặn vẹo thêm. "Hi vọng cô giữ lời. Tôi không muốn rắc rối. Nếu tôi phát hiện cô có ý đồ gì khác ngoài hợp đồng, tôi sẽ chấm dứt thỏa thuận ngay lập tức, và cô biết hậu quả rồi đấy."
"Vâng, vâng, em biết rồi. Em chỉ muốn yên ổn ăn cái Tết thôi ạ." - Nhi thở dài trong lòng. Đúng là tổng tài mắc bệnh hoang tưởng, cứ nghĩ ai cũng muốn trèo cao không bằng.
Chiếc xe rẽ vào một trung tâm thương mại sầm uất bậc nhất thành phố. Ánh đèn trang trí Tết rực rỡ khắp nơi khiến Nhi lóa cả mắt. Minh Nhật đánh xe vào khu vực đỗ xe VIP, tắt máy rồi quay sang nhìn cô.
"Xuống xe. Chúng ta chỉ có 45 phút để biến cô từ 'lọ lem công sở' thành một cô con dâu tương lai danh giá."
Nhi lật đật tháo dây an toàn, chạy theo bước chân dài của Minh Nhật vào thang máy. Họ đi thẳng lên tầng chuyên bán đồ hiệu xa xỉ. Vừa bước ra khỏi thang máy, Nhi đã cảm thấy choáng ngợp. Không gian sang trọng, mùi hương tinh dầu đắt tiền, và những cô nhân viên bán hàng xinh đẹp đứng thẳng tắp như người mẫu.
Minh Nhật không chần chừ, kéo tay Nhi đi thẳng vào một cửa hàng thời trang quốc tế nổi tiếng mà Nhi chỉ dám đứng nhìn từ xa qua cửa kính.
"Chào anh Nhật, hôm nay anh cần tìm gì ạ?" - Cô quản lý cửa hàng nhận ra ngay khách VIP, đon đả chạy ra đón tiếp.
Minh Nhật hất hàm về phía Nhi đang đứng khúm núm bên cạnh: "Tìm cho cô ấy một bộ đồ. Sang trọng, thanh lịch, kín đáo nhưng không được già. Phải toát lên vẻ 'con nhà lành' nhưng có tri thức. Đừng đưa mấy bộ diêm dúa, lòe loẹt."
Cô quản lý nhìn lướt qua Tuệ Nhi với ánh mắt đánh giá chuyên nghiệp, thoáng chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng che giấu bằng nụ cười công nghiệp: "Dạ vâng, em hiểu rồi ạ. Mời cô đi theo em."
Nhi bị dẫn vào khu vực thử đồ như một con búp bê. Cô quản lý và hai nhân viên khác bắt đầu mang ra hàng loạt bộ váy áo. Nhi nhìn vào những chiếc mác giá và cảm thấy huyết áp của mình tăng vọt. Một chiếc váy đơn giản ở đây có giá bằng ba tháng lương của cô cộng lại, chưa kể thưởng Tết.
"Sếp ơi... cái này... có đắt quá không ạ?" - Nhi cầm một chiếc váy màu kem lên, tay run run hỏi nhỏ Minh Nhật đang ngồi vắt chân trên ghế sofa chờ đợi.
Minh Nhật không thèm ngẩng đầu lên khỏi tạp chí, lạnh lùng buông một câu: "Tôi trả tiền, cô lo cái gì? Việc của cô là mặc vào và trông cho tử tế. Đừng làm tôi mất mặt trước bà nội."
Nhi cắn môi, đành im lặng làm theo. Cô thử hết bộ này đến bộ khác. Bộ thì Minh Nhật chê già, bộ thì chê quá hở hang (dù chỉ hở một chút vai), bộ thì chê màu sắc không hợp mệnh. Sau khoảng 20 phút thay ra thay vào đến chóng mặt, cuối cùng Minh Nhật cũng gật đầu tạm hài lòng với một chiếc váy liền thân màu xanh navy, kiểu dáng cổ điển, chiết eo nhẹ nhàng, dài qua gối, kết hợp với một chiếc áo khoác dạ màu be khoác ngoài hờ hững.
"Được rồi, lấy bộ này. Chọn thêm cho cô ấy một đôi giày cao gót và một chiếc túi xách phù hợp. Nhanh lên." - Minh Nhật ra lệnh rồi rút chiếc thẻ đen quyền lực ra đưa cho cô quản lý.
Nhi nhìn theo chiếc thẻ mà lòng đau xót thay cho... ví của sếp. Nhưng rồi cô lại nghĩ, âu cũng là "phí đầu tư" cho vở kịch này thôi. Cô mặc nguyên bộ đồ mới trên người, cảm giác như mình vừa khoác lên người cả một gia tài.
Rời cửa hàng quần áo, Minh Nhật tiếp tục kéo cô vào một salon tóc sang chảnh ngay tầng dưới.
"Làm lại tóc cho cô ấy. Gọn gàng, tự nhiên. Trang điểm nhẹ nhàng thôi, đừng trát phấn lên như đi diễn tuồng." - Anh ta lại đưa ra yêu cầu ngắn gọn, súc tích với anh chủ salon.
Nhi lại tiếp tục bị xoay như chong chóng. Hết gội đầu, sấy tóc, rồi đến uốn nhẹ phần đuôi để tạo độ bồng bềnh. Sau đó là một chuyên gia trang điểm đến "họa mặt" cho cô. Họ làm việc thoăn thoắt, chuyên nghiệp đến mức Nhi không kịp nhìn rõ mình trong gương đang biến đổi như thế nào.
Khoảng 30 phút sau.
"Xong rồi ạ, mời anh Nhật xem thử." - Anh chủ salon lên tiếng, giọng đầy tự hào.
Minh Nhật đang ngồi check email trên điện thoại, nghe tiếng gọi liền ngẩng đầu lên. Và rồi, anh ta khựng lại.
Người con gái đang đứng trước mặt anh ta lúc này, liệu có phải là cô nhân viên Tuệ Nhi quê mùa, luộm thuộm ở hầm gửi xe ban nãy không?
Mái tóc búi rối tung đã được thay bằng kiểu tóc xoăn lơi nhẹ nhàng, ôm lấy khuôn mặt thanh tú. Lớp trang điểm trong veo kiểu Hàn Quốc làm nổi bật đôi mắt to tròn và làn da trắng mịn mà bình thường bị che khuất bởi vẻ mệt mỏi. Bộ váy áo đắt tiền vừa vặn như in, tôn lên vóc dáng mảnh mai mà trước giờ anh không hề để ý. Đôi giày cao gót giúp cô trông cao ráo và tự tin hơn hẳn.
Tuệ Nhi lúc này trông hoàn toàn khác biệt. Cô xinh đẹp, thanh lịch và toát lên một khí chất dịu dàng, trí thức, đúng chuẩn "con nhà người ta" mà các bà mẹ chồng đều ao ước.
Minh Nhật nhìn cô chằm chằm trong khoảng ba giây, một cảm xúc kỳ lạ thoáng qua trong đáy mắt nhưng nhanh chóng bị anh dập tắt. Anh đứng dậy, đút tay vào túi quần, khôi phục vẻ lạnh lùng vốn có.
"Tạm được. Trông cũng giống con người rồi đấy." - Anh ta buông một câu nhận xét không thể nào "phũ" hơn.
Nhi đang hồi hộp chờ đợi một lời khen (dù chỉ là xã giao), nghe vậy thì xụ mặt xuống. Đồ đáng ghét! Khen một câu thì chết ai à? Cô nhìn mình trong gương, cũng tự thấy ngỡ ngàng. Hóa ra "người đẹp vì lụa" là có thật. Cô chưa bao giờ thấy mình xinh đẹp như thế này.
Minh Nhật nhìn đồng hồ, vẻ mặt lại trở nên căng thẳng.
"Hết giờ rồi. Bà nội đang đợi. Đi thôi, đến giờ diễn rồi."
Anh ta bước đến bên cạnh Nhi, và lần đầu tiên kể từ khi quen biết, anh ta chủ động đưa cánh tay ra trước mặt cô.
"Khoác tay vào. Tập làm quen dần đi."
Nhi nhìn cánh tay rắn chắc đang chờ đợi của anh, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Cô biết, khi cô đặt tay lên cánh tay này, cũng là lúc cô chính thức bước lên sân khấu của vở kịch lớn nhất đời mình.
Nhi rụt rè đưa tay ra, luồn qua cánh tay của Minh Nhật, bám nhẹ vào lớp vải áo vest đắt tiền. Hơi ấm từ người anh truyền sang khiến cô hơi run.
"Sẵn sàng chưa, bạn gái?" - Minh Nhật cúi xuống, thì thầm vào tai cô, giọng điệu nửa đùa cợt nửa đe dọa.
Nhi ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của anh. Cô siết chặt tay hơn một chút, cố gắng nở một nụ cười tự tin nhất có thể.
"Sẵn sàng rồi, sếp... à không, anh yêu."