Chiếc xe sang trọng lướt êm như ru trên những con đường rực rỡ ánh đèn của thành phố những ngày cận Tết, nhưng không khí bên trong xe lại đặc quánh sự căng thẳng. Tuệ Nhi ngồi cứng đờ ở ghế phụ, hai bàn tay đan chặt vào nhau đặt trên chiếc túi xách hàng hiệu mới cóng. Cô liếc nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa kính xe. Cô gái xinh đẹp, sang trọng kia trông thật xa lạ. Lớp vỏ bọc hào nhoáng này khiến cô cảm thấy mình như một kẻ mạo danh đang chuẩn bị bước vào một phi vụ lừa đảo thế kỷ.
Hoàng Minh Nhật vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, tập trung lái xe. Dường như anh ta không hề bị ảnh hưởng bởi áp lực sắp tới, hoặc có lẽ, anh ta đã quá quen với việc đối đầu với người bà quyền lực của mình.
"Sếp... à không, anh Nhật..." - Nhi ngập ngừng lên tiếng, cố gắng làm quen với cách xưng hô mới - "Bà nội anh... có khó tính lắm không? Ý em là, bà có hay soi mói những chi tiết nhỏ nhặt không?"
Minh Nhật không quay đầu lại, giọng nói trầm thấp vang lên đều đều: "Bà không khó tính theo kiểu để ý xem cô gọt hoa quả có đẹp không hay rửa bát có sạch không. Cái bà nhìn là cốt cách, là sự thông minh và bản lĩnh. Bà ghét nhất là loại phụ nữ nhạt nhẽo, chỉ biết dựa dẫm hoặc những kẻ giả tạo, mồm mép tép nhảy."
Nhi nuốt khan. Tiêu chí này nghe còn đáng sợ hơn cả việc bị soi mói chuyện nữ công gia chánh. Cô tự nhận mình không phải là người quá thông minh sắc sảo, còn bản lĩnh thì... đang vay mượn từng phút một.
"Cô cứ là chính cô... phiên bản tốt hơn một chút là được. Đừng cố diễn quá lố, bà sẽ nhận ra ngay. Khi nào bí quá thì nhìn tôi, tôi sẽ đỡ lời." - Minh Nhật nói thêm, một câu an ủi hiếm hoi mang tính xây dựng.
"Vâng, em nhớ rồi." - Nhi hít sâu một hơi, cố gắng trấn an trái tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực.
Chiếc xe rẽ vào khuôn viên của một nhà hàng 5 sao nằm biệt lập trên một khu đất đắc địa của thành phố, nhìn ra một hồ nước lớn thơ mộng. Đây là nơi mà những người như Nhi bình thường chỉ dám đứng từ xa ngưỡng mộ chứ chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được đặt chân vào.
Nhân viên phục vụ mặc đồng phục phẳng phiu cúi rạp người chào khi Minh Nhật bước xuống xe. Anh vòng qua mở cửa cho Nhi, một cử chỉ ga lăng đúng chuẩn "bạn trai nhà người ta". Nhi đặt bàn tay đang run rẩy của mình vào tay anh, để anh dìu ra khỏi xe.
Họ được dẫn vào một phòng ăn riêng biệt, được bài trí theo phong cách hoàng gia châu Âu với đèn chùm pha lê lấp lánh, thảm trải sàn dày cộp và những bức tranh sơn dầu khổ lớn trên tường. Không gian toát lên mùi tiền và quyền lực.
Ở vị trí chủ tọa của chiếc bàn dài bằng gỗ sồi, một người phụ nữ lớn tuổi đang ngồi, lưng thẳng tắp. Bà mặc một bộ áo dài nhung màu đỏ mận sang trọng, trên cổ đeo một chuỗi ngọc trai hạt to bóng loáng. Mái tóc bạc trắng được búi cao gọn gàng, để lộ khuôn mặt tuy đã nhiều nếp nhăn nhưng vẫn còn lưu giữ những nét đẹp sắc sảo của thời trẻ. Đôi mắt bà, dù đã mờ đục theo thời gian, vẫn toát lên một cái nhìn sắc bén như dao cau, có khả năng nhìn thấu tâm can người đối diện.
Đó chính là "Hoàng Thái Hậu" của gia tộc họ Hoàng – người phụ nữ đã một tay chèo lái tập đoàn qua bao sóng gió.
"Bà nội, cháu đến rồi." - Minh Nhật lên tiếng, giọng nói vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhưng có phần kính cẩn hơn thường ngày.
Bà cụ từ từ ngước mắt lên, ánh nhìn lướt qua Minh Nhật rồi dừng lại, ghim chặt vào Tuệ Nhi. Nhi cảm giác như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô vội vàng cúi đầu chào, cố gắng giữ cho giọng mình không bị lạc đi.
"Cháu chào bà ạ. Cháu là Tuệ Nhi, bạn... bạn gái của anh Nhật ạ."
Bà cụ không trả lời ngay. Bà nheo mắt lại, quan sát Nhi từ đầu đến chân. Ánh mắt bà như một chiếc máy quét X-quang, soi xét từng chi tiết: từ kiểu tóc, cách trang điểm, bộ váy áo, đôi giày, cho đến tư thế đứng của cô. Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Nhi cảm thấy mình như một món hàng đang được định giá.
"Ngồi đi." - Cuối cùng, bà cụ cũng lên tiếng, giọng nói vang và đanh, không hề có vẻ run rẩy của tuổi tác.
Minh Nhật kéo ghế cho Nhi ngồi xuống bên cạnh mình, đối diện với bà nội. Bữa tối bắt đầu trong một không khí nặng nề hơn cả chì. Những món ăn tinh xảo được mang lên, nhưng Nhi chẳng còn tâm trí nào mà thưởng thức. Cô chỉ dám nhấm nháp chút nước lọc, dạ dày quặn lại vì lo lắng.
"Tuệ Nhi, tên nghe hay đấy." - Bà cụ bất ngờ mở lời, giọng điệu không rõ là khen hay mỉa mai - "Cháu làm gì ở công ty? Sao trước giờ ta chưa từng nghe thằng Nhật nhắc đến cháu?"
Phần thi vấn đáp chính thức bắt đầu. Nhi hít một hơi thật sâu, nhớ lại kịch bản đã thống nhất trên xe.
"Dạ, cháu làm ở phòng Marketing, chuyên về mảng nội dung ạ. Cháu và anh Nhật... chúng cháu muốn giữ kín chuyện tình cảm vì sợ ảnh hưởng đến công việc, và cũng vì... anh Nhật là sếp, cháu không muốn mọi người dị nghị ạ."
"Hừm, biết điều đấy." - Bà cụ gật đầu nhẹ, có vẻ hài lòng với câu trả lời này - "Thế gia cảnh nhà cháu thế nào? Bố mẹ làm nghề gì?"
Câu hỏi này nằm ngoài kịch bản của Minh Nhật. Nhi thoáng bối rối. Cô không thể nói dối về xuất thân của mình, vì những điều đó rất dễ kiểm chứng. Nhưng nói thật thì liệu có bị coi thường không?
"Dạ... bố mẹ cháu ở quê, cũng là cán bộ hưu trí bình thường thôi ạ. Gia đình cháu gia giáo, nề nếp..." - Nhi cố gắng dùng những từ ngữ nghe có vẻ "an toàn" nhất.
Bà cụ nhướng mày: "Ở quê à? Ừ thì quê cũng có cái tốt của quê. Miễn là không phải loại đua đòi, trèo cao là được."
Lời nói của bà như một mũi kim châm vào lòng tự trọng của Nhi, nhưng cô vẫn phải giữ nụ cười gượng gạo trên môi. Minh Nhật ngồi bên cạnh, khẽ đặt tay lên tay cô dưới gầm bàn, một cái siết nhẹ như để trấn an và nhắc nhở cô bình tĩnh.
Bà cụ tiếp tục đưa ra hàng loạt câu hỏi, từ chuyện học hành, sở thích cá nhân, cho đến quan điểm về hôn nhân gia đình. Nhi cảm thấy mình như đang tham gia một cuộc phỏng vấn xin việc cấp cao, nơi mà nhà tuyển dụng là một người cực kỳ khó tính và đa nghi. Cô vận dụng hết khả năng hoạt ngôn của một copywriter để trả lời sao cho khéo léo, vừa không quá phô trương, vừa thể hiện được sự hiểu biết.
"Thế..." - Bà cụ đột ngột thay đổi tông giọng, ánh mắt trở nên sắc bén hơn bao giờ hết - "Cháu yêu thằng Nhật ở điểm gì? Nó vừa khô khan, vừa lạnh lùng, lại còn suốt ngày chỉ biết đến công việc. Ta không tin là một cô gái trẻ như cháu lại thích một tảng băng di động như nó."
Câu hỏi chí mạng. Đây là câu hỏi mà Nhi sợ nhất. Bởi vì cô không hề yêu anh ta, tất cả chỉ là một bản hợp đồng. Cô phải bịa ra lý do gì để nghe cho thuyết phục bây giờ?
Nhi liếc nhìn Minh Nhật cầu cứu. Anh ta cũng đang nhìn cô, ánh mắt thoáng chút lo lắng. Rõ ràng, anh ta cũng không lường trước được câu hỏi này.
Nhi biết mình phải tự lực cánh sinh. Cô nhớ lại những khoảnh khắc ít ỏi bên cạnh anh ta: lúc anh ta sỉ nhục cô ở quán cà phê, lúc anh ta lạnh lùng cảnh cáo cô ở pantry, và lúc anh ta đưa ra đề nghị hợp tác ở hầm gửi xe. Chẳng có điểm gì đáng yêu cả!
Nhưng rồi, hình ảnh anh ta cúi xuống lau giày một cách tao nhã, hình ảnh anh ta kiên nhẫn ngồi chờ cô thử đồ, và cái siết tay trấn an vừa rồi dưới gầm bàn hiện lên trong đầu cô.
Nhi hít một hơi, quyết định đánh cược một lần. Cô không nhìn bà cụ nữa, mà quay sang nhìn thẳng vào mắt Minh Nhật, cố gắng truyền tải một chút cảm xúc chân thật (dù là diễn) vào ánh mắt mình.
"Bà nói đúng ạ. Anh Nhật... bên ngoài rất lạnh lùng, đôi khi còn hơi... độc đoán nữa." - Nhi bắt đầu, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định - "Nhưng cháu nhận ra, đằng sau vẻ ngoài đó là một người đàn ông rất có trách nhiệm và cô đơn. Anh ấy gánh vác quá nhiều áp lực trên vai. Cháu... cháu không biết nữa, cháu chỉ cảm thấy muốn ở bên cạnh, chia sẻ bớt những gánh nặng đó với anh ấy. Có thể anh ấy không biết nói những lời ngọt ngào, nhưng hành động của anh ấy luôn khiến cháu cảm thấy an tâm."
Cả căn phòng im phăng phắc. Minh Nhật hơi sững người. Anh không ngờ cô lại có thể đưa ra một câu trả lời... sâu sắc và có phần chạm đến góc khuất trong lòng anh như vậy. Dù biết đó chỉ là lời nói dối, nhưng trong một khoảnh khắc, anh đã suýt tin là thật.
Bà cụ nhìn chằm chằm vào Nhi một lúc lâu, dường như đang cố tìm kiếm một sự giả dối trong đôi mắt cô. Cuối cùng, bà thở hắt ra, nét mặt giãn ra một chút.
"Khéo ăn khéo nói lắm. Được, tạm thời ta tin cháu."
Nhi thở phào nhẹ nhỏm, cảm giác như vừa thoát chết trong gang tấc. Bàn tay dưới gầm bàn của Minh Nhật cũng thả lỏng ra.
Bữa tối tiếp tục trong không khí bớt căng thẳng hơn một chút. Bà cụ không hỏi dồn dập nữa mà bắt đầu kể vài câu chuyện ngày xưa, thỉnh thoảng lại đá xéo Minh Nhật vài câu về chuyện lười yêu đương.
Khi bữa ăn gần kết thúc, bà cụ lau miệng bằng chiếc khăn ăn vải lanh trắng tinh, rồi nhìn thẳng vào hai người, đưa ra phán quyết cuối cùng.
"Được rồi. Tối nay ta hủy hẹn với nhà bên kia coi như là nể mặt hai đứa. Con bé này..." - Bà hất hàm về phía Nhi - "... cũng tạm được. Không xuất sắc nhưng ít nhất cũng biết điều và có vẻ chân thành."
Nhi chưa kịp mừng thì bà cụ đã bồi thêm một câu sét đánh:
"Nhưng ta vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng đâu. Thời buổi này vàng thau lẫn lộn lắm. Nhật, Tết này mày định thế nào?"
Minh Nhật điềm tĩnh trả lời: "Cháu vẫn như mọi năm thôi ạ. Mấy ngày đầu năm cháu phải trực ở công ty để xử lý công việc tồn đọng..."
"Dẹp! Dẹp hết!" - Bà cụ gõ mạnh cây gậy batoong xuống sàn nhà - "Năm nào cũng công việc. Năm nay mày đã có bạn gái rồi, không thể lủi thủi một mình được."
Bà quay sang Nhi, ánh mắt lại trở nên sắc bén: "Tuệ Nhi, Tết này cháu có kế hoạch gì chưa?"
"Dạ... cháu định về quê ăn Tết với bố mẹ ạ..." - Nhi thành thật trả lời, trong lòng dấy lên một linh cảm chẳng lành.
"Tốt. Vậy thì thế này." - Bà cụ tuyên bố dõng dạc, không cho phép ai phản đối - "Nhật, sắp xếp công việc đi. Chiều 30 Tết, mày đưa con bé này về quê nó, ra mắt bố mẹ vợ tương lai cho đàng hoàng. Phải thể hiện sự tôn trọng với gia đình người ta."
Nhi và Minh Nhật đồng thời trố mắt nhìn nhau. Cái gì? Về quê Nhi? Đây không phải là kịch bản ban đầu!
"Bà ơi... chuyện này có hơi gấp gáp..." - Minh Nhật cố gắng cứu vãn tình thế.
"Gấp cái gì mà gấp! Yêu nhau nửa năm rồi mà chưa về ra mắt là thế nào? Hay là chúng mày đang lừa bà già này?" - Bà cụ nheo mắt nghi ngờ.
"Dạ không ạ! Chúng cháu không dám!" - Nhi vội vàng xua tay.
"Thế thì quyết định vậy đi. Về quê nó mấy ngày, rồi mùng 3 Tết, mày phải đưa nó về đây, ra mắt họ hàng hang hốc nhà họ Hoàng. Ta muốn xem con dâu tương lai của cái nhà này thể hiện thế nào trong dịp Tết nhất. Nếu qua được cửa ải này, ta mới chính thức chấp nhận."
Bà cụ đứng dậy, chỉnh lại tà áo dài, rồi bước ra khỏi phòng, để lại hai kẻ đang "hồn xiêu phách lạc" ngồi nhìn nhau trân trối.
Kế hoạch ban đầu đã hoàn toàn bị đảo lộn. Không chỉ là Minh Nhật phải về quê Nhi đóng giả con rể, mà sau đó, Nhi còn phải theo anh về dinh thự họ Hoàng để đối mặt với một "hội đồng xét duyệt" còn kinh khủng hơn gấp bội.
Bản hợp đồng hôn nhân ngày 30 Tết, giờ đây mới thực sự bắt đầu với những điều khoản phát sinh ngoài dự kiến, hứa hẹn một cái Tết "bão táp" chưa từng có cho cả hai.