Cánh cổng sắt nặng nề của nhà hàng sang trọng khép lại sau lưng, bỏ lại ánh hào quang của giới thượng lưu và cả áp lực vô hình từ người bà quyền lực. Chiếc xe hơi màu đen bóng loáng lao vút đi trong đêm, hướng về phía trung tâm thành phố.
Bên trong xe, không khí im lặng đến mức ngột ngạt. Tuệ Nhi ngồi co ro ở ghế phụ, tay vẫn ôm chặt chiếc túi xách, đầu óc quay cuồng với những diễn biến vừa xảy ra. Mới chỉ cách đây vài tiếng đồng hồ, cô còn đang lo sợ bị đuổi việc, vậy mà giờ đây, cô lại đang ngồi cạnh sếp tổng của mình, chuẩn bị đưa anh ta về quê ra mắt bố mẹ với tư cách là "con rể quý". Cuộc đời đúng là những cú "quay xe" khét lẹt mà biên kịch phim truyền hình cũng không dám viết.
"Sếp... à anh..." - Nhi rụt rè phá vỡ sự im lặng - "Chuyện này... đi xa quá rồi. Em tưởng chỉ cần diễn trước mặt bà nội anh là xong. Giờ lại phải về quê em, rồi mùng 3 lại phải về nhà anh... Em sợ mình không diễn nổi."
Hoàng Minh Nhật vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, mắt nhìn thẳng phía trước, nhưng bàn tay nắm vô lăng đã nổi gân xanh. Rõ ràng, anh cũng đang rất đau đầu.
"Cô tưởng tôi muốn thế này chắc?" - Minh Nhật gằn giọng - "Nhưng bà nội tôi đã ra 'thánh chỉ' rồi. Nếu bây giờ tôi không làm theo, bà sẽ nghi ngờ ngay lập tức. Một khi bà phát hiện ra tôi lừa dối, không chỉ tôi gặp rắc rối lớn với hội đồng quản trị, mà cô... cô cũng xác định là 'bay màu' khỏi ngành này đi."
Nhi rùng mình. Cô biết quyền lực của gia đình họ Hoàng không phải chuyện đùa.
"Vậy... chúng ta thực sự sẽ về quê em sao?" - Nhi hỏi, giọng lí nhí.
"Chứ sao nữa? Mai là 29 Tết rồi. Sáng sớm mai xuất phát. Cô chuẩn bị hành lý đi. Tôi không quen ngủ ở nơi lạ thiếu tiện nghi đâu, nên báo trước cho gia đình cô dọn dẹp phòng ốc cho sạch sẽ." - Minh Nhật ra lệnh, giọng điệu "ông hoàng" lại trỗi dậy.
Nhi bĩu môi trong bóng tối. Nhà cô ở quê tuy không phải biệt thự dát vàng nhưng cũng sạch sẽ tinh tươm, làm gì đến mức để anh ta phải chê bai. Nhưng nghĩ đến việc "Hắc diện thần" sẽ phải ngủ trên chiếc giường gỗ cũ kỹ của mình, dùng cái nhà tắm chật hẹp ở quê, Nhi bỗng thấy vừa lo vừa... buồn cười.
"Nhưng mà... sếp ơi, về quê ra mắt thì không thể đi tay không được. Phong tục ở quê em quan trọng lễ nghĩa lắm. Bình thường con rể về là phải có quà cáp biếu họ hàng, bố mẹ..." - Nhi ngập ngừng nhắc nhở.
Minh Nhật thở hắt ra một hơi, đánh lái rẽ vào bãi đỗ xe của một siêu thị lớn vẫn còn mở cửa muộn.
"Biết rồi. Xuống xe. Đi mua đồ. Tôi không muốn mang tiếng là tổng giám đốc mà về quê vợ ki bo kẹt xỉ."
Siêu thị những ngày giáp Tết đông nghịt người. Tiếng nhạc "Happy New Year" vang lên rộn rã khắp nơi. Giữa dòng người chen chúc mua sắm bánh kẹo, mứt Tết, sự xuất hiện của một cặp đôi "lệch pha" như Nhi và Minh Nhật thu hút không ít ánh nhìn.
Minh Nhật, vẫn trong bộ vest lịch lãm (dù đã tháo cà vạt), đẩy chiếc xe đẩy hàng với vẻ mặt "khó ở" đặc trưng. Đi bên cạnh là Nhi, đang lúi húi xem xét từng hộp bánh, so sánh giá cả từng gói kẹo.
"Cô chọn nhanh lên được không? Lấy đại mấy hộp đắt tiền nhất ấy." - Minh Nhật nhăn mặt khi thấy Nhi nâng lên đặt xuống hộp bánh quy chỉ chênh nhau vài chục nghìn đồng.
"Sếp không hiểu đâu. Ở quê trọng 'lượng' hơn trọng 'chất'. Mua cái hộp bé tí mà đắt lòi kèn ra, các cụ lại bảo là keo kiệt. Phải mua cái hộp to, màu đỏ cho nó may mắn." - Nhi giảng giải kinh nghiệm "thực chiến" của mình.
Minh Nhật đảo mắt, rồi dứt khoát cầm lấy mấy hộp sâm nhung, yến sào cao cấp ném vào xe đẩy.
"Bố mẹ cô thích uống rượu không?" - Anh hỏi.
"Bố em có uống chút chút, nhưng chỉ uống rượu nếp quê thôi..."
"Thế thì mua thêm chai rượu ngoại. Để trưng bày cho oai cũng được." - Minh Nhật vơ luôn chai rượu mạnh có giá bằng cả tháng lương của Nhi bỏ vào xe.
Chỉ sau 30 phút, chiếc xe đẩy đã chất đầy như núi: giò lụa, bánh chưng cao cấp, rượu ngoại, bánh kẹo nhập khẩu, trái cây đắt tiền... Nhi nhìn đống đồ mà chóng cả mặt. Số tiền này đủ để gia đình cô ăn Tết mấy năm.
"Sếp... nhiều quá rồi ạ. Em... em không có tiền trả lại sếp đâu..." - Nhi lo lắng nói.
Minh Nhật rút thẻ thanh toán, lạnh lùng đáp: "Coi như chi phí công tác. Nằm trong gói hợp đồng. Cô không phải trả. Chỉ cần diễn cho tốt vai trò của mình là được."
Nhi thở phào nhẹ nhõm. Có sếp giàu đúng là cũng có cái lợi. Ít nhất khoản quà cáp "lấy le" với hàng xóm láng giềng đã được giải quyết xong xuôi.
Sáng 29 Tết.
Trời còn tờ mờ sáng, sương mù vẫn còn giăng mắc trên những tán cây. Chiếc Mercedes đen bóng đã đỗ trước cửa khu trọ của Nhi.
Nhi kéo chiếc vali to đùng ra cửa, ngáp ngắn ngáp dài. Cô đã thức gần như trắng đêm để dọn dẹp phòng trọ và chuẩn bị tâm lý. Hôm nay, cô mặc một chiếc váy len màu kem, khoác áo dạ nâu, trông khá dịu dàng và "hợp mắt" phụ huynh.
Minh Nhật bước xuống xe, mở cốp sau. Anh mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen kết hợp với áo măng tô dài, đeo kính râm. Trông anh như một tài tử điện ảnh vừa bước ra từ poster phim, hoàn toàn lạc quẻ với khung cảnh khu trọ bình dân lụp xụp này.
"Lên xe đi. Đường về quê cô bao xa?" - Minh Nhật hỏi khi nhấc vali của cô vào cốp một cách nhẹ nhàng.
"Dạ, khoảng hơn trăm cây số thôi ạ. Nếu không tắc đường thì tầm 3 tiếng là tới."
Cả hai lên xe, bắt đầu hành trình "về quê ăn Tết". Đường phố lúc này đã bắt đầu đông đúc những dòng người hối hả rời thành phố.
Trên xe, Nhi tranh thủ "bổ túc" kiến thức về gia đình mình cho Minh Nhật.
"Bố em tên là Hùng, tính tình hiền lành nhưng hơi sĩ diện một tí. Mẹ em tên là Lan, rất nhiệt tình và hay hỏi. Nhà em còn có con mực... à con chó mực, nó hơi dữ, anh cẩn thận đừng để nó cắn."
Minh Nhật gật đầu ghi nhớ, thỉnh thoảng lại hỏi lại vài chi tiết để đảm bảo không bị hớ.
"Thế còn cô? Ở nhà cô có thói quen xấu gì không? Ngủ nướng? Ở bẩn?" - Anh tranh thủ đá xoáy.
"Em... em ngoan hiền nhất xóm!" - Nhi cãi lại, mặt đỏ bừng.
Càng đi xa khỏi thành phố, cảnh vật hai bên đường càng thay đổi. Những tòa nhà cao tầng thưa dần, nhường chỗ cho những cánh đồng lúa bát ngát, những vườn cây ăn quả xanh mướt. Không khí cũng trở nên trong lành và dễ chịu hơn.
Minh Nhật hạ bớt cửa kính xe xuống, hít một hơi gió quê. Gương mặt căng thẳng của anh dường như giãn ra đôi chút.
"Quê cô... cũng yên bình phết nhỉ." - Anh lẩm bẩm.
"Vâng, về quê thích lắm. Anh sẽ thấy." - Nhi mỉm cười, ánh mắt lấp lánh niềm vui khi sắp được gặp bố mẹ.
Khoảng 10 giờ sáng, chiếc xe bắt đầu rẽ vào con đường bê tông dẫn vào làng.
Sự xuất hiện của một chiếc "xế hộp" sang trọng, bóng lộn ngay lập tức trở thành tâm điểm chú ý. Mấy đứa trẻ con đang chơi bắn bi bên vệ đường dừng cả lại, tròn mắt nhìn theo. Mấy bà, mấy cô đang đi chợ về cũng ngoái đầu lại, xì xào bàn tán.
"Xe nhà ai mà đẹp thế nhỉ?"
"Hình như xe con gái ông bà Hùng Lan đấy. Nghe bảo nó dẫn người yêu đại gia về."
"Ôi dào, chắc lại thuê xe về lòe thiên hạ thôi."
Nhi ngồi trong xe, nghe loáng thoáng tiếng người làng bàn tán, vừa thấy buồn cười vừa thấy hồi hộp. Cái làng này, tin tức lan truyền còn nhanh hơn cả mạng 5G.
"Sắp đến chưa?" - Minh Nhật hỏi, tay lái lụa lách qua một đàn gà đang chạy toán loạn giữa đường.
"Dạ, ngay kia rồi ạ. Cái cổng màu xanh lá cây, có cây hoa giấy to đùng ấy ạ." - Nhi chỉ tay về phía trước.
Chiếc xe từ từ dừng lại trước cổng nhà ông bà Hùng Lan. Cánh cổng sắt sơn xanh đã hơi tróc sơn, nhưng giàn hoa giấy bên trên thì nở rực rỡ một màu hồng thắm báo hiệu mùa xuân.
Trong sân, ông Hùng đang lúi húi tỉa lại chậu quất, còn bà Lan thì đang ngồi rửa lá dong chuẩn bị gói bánh chưng. Nghe tiếng động cơ xe hơi êm ru dừng trước cổng, cả hai ông bà đều giật mình ngẩng lên.
"Ông ơi! Hình như... hình như con Nhi nó về!" - Bà Lan reo lên, vội vàng lau tay vào tạp dề, chạy ra cổng.
Cánh cửa xe bật mở. Tuệ Nhi bước xuống đầu tiên, tươi cười rạng rỡ:
"Bố ơi! Mẹ ơi! Con về rồi đây!"
"Ôi con gái tôi! Về rồi hả con? Đi đường có mệt không?" - Bà Lan ôm chầm lấy con gái, xuýt xoa.
Nhưng ánh mắt của bà và cả ông Hùng ngay lập tức bị thu hút về phía người đàn ông đang bước xuống từ ghế lái.
Minh Nhật tháo kính râm ra, để lộ khuôn mặt điển trai, sáng láng cùng khí chất tổng tài không lẫn vào đâu được. Anh chỉnh lại cổ áo, nở một nụ cười (đã được tập luyện kỹ càng trước gương) - một nụ cười vừa lịch sự, vừa thân thiện, lại vừa có chút... khiêm tốn giả tạo.
"Cháu chào hai bác ạ. Cháu là Nhật... bạn trai của Nhi ạ."
Ông Hùng đứng ngẩn người ra, tay vẫn cầm cái kéo tỉa cây. Bà Lan thì há hốc mồm, nhìn Minh Nhật rồi lại nhìn chiếc xe Mercedes đen bóng đằng sau, rồi lại nhìn đống quà cáp chất đầy trong cốp xe đang mở.
Trong mắt ông bà lúc này, Minh Nhật không khác gì một vị thần tài vừa giáng thế xuống cái sân gạch cũ kỹ này.
"Bạn... bạn trai cái Nhi hả?" - Ông Hùng lắp bắp, giọng run run vì xúc động (hoặc vì sốc).
"Dạ vâng ạ. Tết nhất bận rộn quá, hôm nay cháu mới thu xếp đưa Nhi về thăm hai bác được. Mong hai bác thông cảm cho cháu." - Minh Nhật nói năng trôi chảy, lễ phép, cúi đầu chào một cách chuẩn mực.
Lúc này, hàng xóm láng giềng đã bắt đầu bu lại quanh cổng nhà.
"Úi giời ơi, con rể ông Hùng đẹp trai như diễn viên thế kia!"
"Cái xe kia chắc phải mấy tỷ bạc đấy nhỉ?"
"Con Nhi thế mà tốt số, vớ được anh chồng vàng mười rồi!"
Những lời bàn tán xôn xao lọt vào tai ông Hùng làm ông phổng cả mũi. Ông vứt vội cái kéo xuống đất, đi nhanh ra bắt tay Minh Nhật, miệng cười toe toét:
"Quý hóa quá! Quý hóa quá! Cháu về là bác vui rồi, quà cáp làm gì cho tốn kém. Nào nào, mời cháu vào nhà xơi nước!"
Nhi đứng nhìn cảnh tượng này, thở phào nhẹ nhõm một hơi dài. Cửa ải đầu tiên – "Ra mắt phụ huynh" – có vẻ đã suôn sẻ hơn cô tưởng tượng rất nhiều. Nhưng cô cũng thừa biết, đây mới chỉ là bắt đầu. Những ngày tiếp theo sống chung dưới một mái nhà với chàng công tử bột quen thói sạch sẽ này mới thực sự là thử thách.
Minh Nhật liếc nhìn Nhi, nháy mắt một cái đầy ẩn ý, rồi xách hai túi quà to tướng, theo chân ông Hùng bước vào nhà. Bóng lưng cao lớn của anh trong căn nhà cấp bốn nhỏ bé bỗng trở nên vừa vặn một cách kỳ lạ, như thể anh thực sự thuộc về nơi này – một ảo giác mà Nhi tự nhủ mình không được phép tin là thật.
"Vào đi con, đứng ngẩn ra đấy làm gì?" - Tiếng bà Lan gọi giật Nhi về thực tại.
"Dạ, con vào ngay đây!"
Nhi kéo vali đi theo sau, lòng thầm cầu mong ba ngày Tết trôi qua thật êm đềm, đừng có biến cố gì lộ ra cái "hợp đồng" oan nghiệt này. Nhưng đời, vốn dĩ đâu có dễ dàng như thế...