MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Hôn Nhân Ngày 30 TếtChương 9: Tổng Tài Cũng Phải Lấm Lem

Hợp Đồng Hôn Nhân Ngày 30 Tết

Chương 9: Tổng Tài Cũng Phải Lấm Lem

2,063 từ · ~11 phút đọc

Sau màn chào hỏi hoành tráng ngoài cổng, không khí trong nhà ông Hùng bà Lan trở nên náo nhiệt hơn hẳn thường lệ. Hàng xóm láng giềng sau khi "thẩm định" xong nhan sắc và chiếc xe sang của chàng rể tương lai thì cũng tản dần về nhà lo cơm nước, trả lại không gian riêng tư cho gia đình.

Minh Nhật được ông Hùng trịnh trọng mời ngồi vào bộ bàn ghế gỗ lim "gia bảo" ở phòng khách, rót chén trà xanh nóng hổi đặc quánh. Trong khi đó, Nhi lôi bà Lan xuống bếp để "phổ cập" nhanh về sở thích ăn uống của "bạn trai", tránh tình trạng mẹ cô vì quá hiếu khách mà ép anh ăn những món lạ bụng.

"Mẹ nhớ nhé, anh ấy không ăn được mắm tôm, không ăn hành, ghét mỡ gà, và tuyệt đối không ăn thịt chó." - Nhi liệt kê một lèo, trán lấm tấm mồ hôi.

Bà Lan tặc lưỡi, tay đang thái hành củ khựng lại: "Gớm, đàn ông con trai gì mà kén ăn thế? Thế này thì nuôi làm sao được? Ở quê mình Tết nhất là phải có bát canh măng móng giò, đĩa thịt đông, bát hành muối. Không ăn thì lấy sức đâu mà... mà làm việc?"

Nhi cười khổ: "Thì mẹ cứ nấu mấy món thanh đạm thôi. Anh ấy quen ăn đồ Tây rồi."

Trên nhà, Minh Nhật đang trải qua cuộc tra khảo nhẹ nhàng nhưng thâm sâu của bố vợ tương lai. Ông Hùng, với kinh nghiệm làm tổ trưởng dân phố hai mươi năm, có cách hỏi chuyện rất khéo léo.

"Thế cháu làm giám đốc à? Công việc chắc áp lực lắm nhỉ? Bác thấy cháu trẻ thế mà đã tài cao, chắc gia đình cũng cơ bản?"

Minh Nhật ngồi thẳng lưng, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, trả lời trôi chảy đúng kịch bản đã soạn sẵn: "Dạ, cháu cũng may mắn được gia đình tạo điều kiện thôi ạ. Công việc tuy bận nhưng cháu vẫn cố gắng cân bằng. Với cháu, gia đình là quan trọng nhất ạ."

Câu trả lời "điểm mười cho chất lượng" khiến ông Hùng gật gù hài lòng. Ông nhìn chàng rể quý với ánh mắt lấp lánh như nhìn thấy hũ vàng.

Bữa cơm trưa diễn ra khá êm đẹp nhờ sự "bảo kê" của Nhi. Minh Nhật dù không quen ăn ngồi chiếu và dùng bát đĩa kiểu cũ, nhưng vẫn cố gắng gắp vài miếng lấy lệ và khen ngon nức nở để lấy lòng mẹ vợ.

Ăn xong, "biến cố" đầu tiên ập đến.

Ông Hùng vỗ đùi cái đét, hào hứng tuyên bố: "Năm nay có con rể về, nhà mình phải gói nồi bánh chưng to gấp đôi mọi năm! Chiều nay hai bố con mình ra sân gói bánh nhé. Thằng Nhật biết gói bánh chưng không con?"

Minh Nhật đang uống nước chè suýt thì sặc. Gói bánh chưng? Trong từ điển cuộc đời của Hoàng Minh Nhật, khái niệm "bánh chưng" chỉ xuất hiện dưới dạng những hộp quà biếu sang trọng được nhân viên mang đến tận bàn làm việc. Anh chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy quy trình làm ra nó, chứ đừng nói là động tay vào.

Nhi thấy sếp mình nghệt mặt ra, vội vàng đỡ lời: "Bố ơi, anh Nhật bận công việc suốt, chắc không quen làm mấy việc này đâu. Để con phụ bố là được."

Nhưng ông Hùng xua tay: "Thế thì hỏng! Đàn ông trong nhà là phải biết gói bánh chưng, sửa bóng điện, lợp mái ngói. Không biết thì học. Bác sẽ dạy. Dễ ợt ấy mà! Chả lẽ giám đốc điều hành cả nghìn nhân viên lại không điều hành nổi cái lá dong?"

Lời khích tướng của bố vợ đã chạm vào lòng tự tôn cao ngất trời của Minh Nhật. Anh đặt chén nước xuống, nở một nụ cười đầy quyết tâm (pha chút cam chịu):

"Dạ, bác nói phải ạ. Cháu tuy chưa gói bao giờ nhưng rất sẵn lòng học hỏi. Mong bác chỉ giáo."

Nhi nhìn anh trân trối, thầm nghĩ: "Thôi xong, sếp ơi là sếp, cái này không phải cứ IQ cao là làm được đâu!"

Màn "biến hình" bắt đầu. Vì Minh Nhật chỉ mang theo toàn vest và áo sơ mi đắt tiền, không phù hợp để ngồi xổm gói bánh, nên bà Lan đã nhiệt tình lục trong tủ ra một bộ quần áo "đồ cổ" của ông Hùng thời còn trẻ.

Năm phút sau, Tuệ Nhi đứng hình khi thấy sếp tổng bước ra từ phòng thay đồ.

Hoàng Minh Nhật – người đàn ông luôn xuất hiện với những bộ suit may đo chuẩn Ý – giờ đây đang khoác trên mình chiếc áo may ô ba lỗ màu trắng (đã hơi cháo lòng) và chiếc quần đùi bộ đội rộng thùng thình dài quá gối. Đôi chân dài miên man và làn da trắng bóc công tử của anh tương phản gay gắt với bộ trang phục đậm chất "nông dân".

"Nhìn cái gì mà nhìn?" - Minh Nhật rít qua kẽ răng khi thấy Nhi đang cố nhịn cười đến rung cả người - "Cô mà dám chụp ảnh lại thì xác định trừ lương cả năm sau!"

"Em... em không dám..." - Nhi bụm miệng cười khùng khục - "Trông anh... phong trần lắm ạ. Rất hợp với không khí làng quê."

Ra đến sân giếng, "chiến trường" đã được bày sẵn: một chậu gạo nếp trắng ngần ngâm từ đêm qua, một chậu đỗ xanh đồ chín vàng ươm, một rổ thịt ba chỉ tẩm ướp hạt tiêu thơm lừng, và một đống lá dong xanh mướt.

"Nhiệm vụ đầu tiên: Rửa lá và lau lá!" - Ông Hùng hô to.

Minh Nhật xắn tay áo (tưởng tượng thôi vì anh đang mặc áo ba lỗ), ngồi xuống chiếc ghế nhựa thấp tè bên cạnh giếng nước. Nhi múc từng gáo nước giếng mát lạnh dội vào chậu.

Minh Nhật cầm chiếc lá dong lên như thể đang cầm một văn bản hợp đồng quan trọng. Anh cẩn thận lau từng kẽ lá, từng đường gân lá với vẻ mặt tập trung cao độ.

"Anh Nhật ơi, nhẹ tay thôi, rách lá bây giờ!" - Nhi nhắc nhở khi thấy anh dùng lực hơi mạnh.

"Im lặng nào. Tôi đang tính toán lực ma sát." - Minh Nhật lầm bầm.

Sau khi làm rách khoảng 5 chiếc lá đầu tiên, cuối cùng vị tổng tài cũng nắm được bí quyết. Anh bắt đầu lau nhanh hơn, nhưng nước giếng lạnh buốt khiến đôi tay công tử của anh đỏ ửng lên.

Nhi nhìn thấy vậy, không hiểu sao trong lòng lại dâng lên một chút xót xa. Cô lẳng lặng bê thêm một chậu nước ấm ra, đổ lẫn vào chậu nước của anh.

"Anh dùng nước này cho đỡ lạnh." - Cô nói nhỏ.

Minh Nhật ngẩng lên nhìn cô, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên. Trong khoảnh khắc đó, sự đanh đá thường ngày của cô nhân viên biến mất, chỉ còn lại sự quan tâm dịu dàng.

"Cảm ơn." - Anh đáp gọn lỏn, nhưng tông giọng đã mềm mỏng hơn nhiều.

Xong khâu chuẩn bị, đến khâu quan trọng nhất: Gói bánh.

Ông Hùng trải chiếu ra giữa sân gạch. Ba người ngồi quây quần bên nhau. Ông Hùng bắt đầu thị phạm: "Nhìn bác nhé. Gấp mép lá này, bẻ góc này, đổ bát gạo vào, rồi một nắm đỗ, hai miếng thịt, rồi lại đỗ, lại gạo. Gấp lại, buộc lạt. Vuông chằn chặn!"

Chỉ trong nháy mắt, chiếc bánh chưng vuông vức, xanh mướt đã hiện ra trên tay ông Hùng như có phép thuật.

Minh Nhật quan sát không chớp mắt, não bộ nhanh chóng phân tích các bước. "Góc 90 độ. Tỷ lệ gạo - thịt - đỗ là 2:1:1. Lực nén vừa phải." - Anh lẩm bẩm tính toán.

Đến lượt Minh Nhật thực hành.

Anh cầm lá lên, loay hoay gấp gấp bẻ bẻ. Nhưng cái lá dong dường như có ý chí riêng, cứ trơn tuột khỏi tay anh. Gạo nếp dính đầy vào ngón tay. Đỗ xanh rơi vãi lung tung ra chiếu.

"Góc này phải vuông chứ nhỉ? Sao nó lại méo xệch thế này?" - Minh Nhật cau mày, trán lấm tấm mồ hôi. Chiếc bánh của anh trông không giống hình vuông, mà giống một khối đa diện lồi lõm kỳ dị.

Nhi ngồi bên cạnh, vừa gói vừa liếc nhìn "tác phẩm" của sếp, không nhịn được cười: "Sếp ơi, anh đang gói bánh chưng hay gói bom hẹn giờ thế ạ? Trông nó sắp nổ tung đến nơi rồi."

"Cô giỏi thì làm đi!" - Minh Nhật quạu.

Nhi đặt chiếc bánh mình đang gói dở xuống, xích lại gần anh. Mùi hương bồ kết thoang thoảng từ tóc cô bay sang khiến Minh Nhật hơi khựng lại.

"Anh phải giữ tay ở đây này. Gấp mép này vào trước." - Nhi cầm lấy tay anh, hướng dẫn từng thao tác.

Bàn tay cô nhỏ nhắn, ấm áp đặt lên bàn tay to lớn, lóng ngóng của anh. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức anh có thể nhìn thấy hàng lông mi cong vút của cô đang rủ xuống.

"Đấy, bẻ gập xuống dứt khoát vào. Đừng sợ đau lá." - Nhi say sưa hướng dẫn, hoàn toàn quên mất khoảng cách chủ - tớ hay nam - nữ.

Minh Nhật nhìn theo tay cô, nhưng tâm trí lại trôi dạt đi đâu đó. Cảm giác ấm áp từ bàn tay cô truyền sang khiến tim anh lỡ một nhịp. Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy việc "lấm lem" cũng không tệ đến thế.

"Được rồi! Buộc lạt đi!" - Nhi reo lên khi chiếc bánh đã thành hình, tuy không vuông vức như của bố cô nhưng cũng ra dáng cái bánh chưng.

Minh Nhật cầm sợi lạt giang, buộc thắt nút lại. Anh nâng chiếc bánh đầu tay của mình lên, ngắm nghía với vẻ tự hào không giấu giếm, còn hơn cả lúc ký được hợp đồng triệu đô.

"Cũng... không tệ lắm nhỉ?" - Anh nhếch mép cười.

Ông Hùng ngồi đối diện cười khà khà: "Được! Có khiếu! Cái bánh đầu tay thế là giỏi hơn khối thằng thanh niên làng này rồi. Thằng Nhật này được đấy, chịu khó, không nề hà việc gì. Bác ưng!"

Được bố vợ khen, Minh Nhật càng hăng máu. Anh lao vào gói chiếc thứ hai, thứ ba. Càng làm càng quen tay, những chiếc bánh sau đã vuông vắn và đẹp mắt hơn hẳn.

Trời dần ngả về chiều. Nắng vàng nhạt xuyên qua kẽ lá, chiếu xuống sân gạch nơi ba người đang ngồi. Tiếng cười nói rôm rả, tiếng ông Hùng kể chuyện ngày xưa, tiếng bà Lan lạch cạch chuẩn bị bếp lửa luộc bánh tạo nên một bản hòa ca ấm áp của ngày Tết.

Minh Nhật nhìn đôi bàn tay dính đầy gạo nếp và nhựa lá của mình, rồi nhìn sang Tuệ Nhi đang cười tươi rói trêu chọc bố cô. Bất giác, anh cảm thấy sự bình yên lạ kỳ len lỏi vào tâm hồn khô cằn của mình.

Anh đã quen với những cái Tết cô đơn trong căn hộ penhouse lạnh lẽo, hoặc những chuyến du lịch xa xỉ một mình để trốn chạy áp lực gia đình. Anh chưa bao giờ biết rằng, hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là ngồi bệt xuống đất, lấm lem bùn đất và cùng nhau tạo ra một chiếc bánh chưng méo mó.

"Này sếp." - Nhi thì thầm khi ông Hùng đi vào nhà uống nước.

"Sao?"

"Cảm ơn anh."

"Vì cái gì?"

"Vì đã... chịu khó ngồi đây làm mấy việc này. Em biết anh không quen. Bố mẹ em vui lắm." - Ánh mắt Nhi nhìn anh đầy chân thành.

Minh Nhật quay đi, giấu đi nụ cười nhẹ trên môi, giả vờ lạnh lùng: "Tôi chỉ đang thực hiện đúng hợp đồng thôi. Điều khoản bổ sung: Đóng vai con rể đảm đang."

Nhưng cả hai đều biết, có những cảm xúc đang nhen nhóm vượt ra ngoài khuôn khổ của những dòng chữ trên giấy trắng mực đen ấy.

Bên bếp lửa bập bùng đêm nay, nồi bánh chưng sẽ sôi sục, và có lẽ, trái tim của hai kẻ oan gia cũng bắt đầu ấm lên theo một nhịp đập khác.