Màn đêm buông xuống, bao phủ lên ngôi làng nhỏ một tấm chăn đen tĩnh mịch, chỉ còn tiếng dế kêu râm ran ngoài vườn và tiếng củi nổ lách tách vui tai từ bếp lửa đang nấu nồi bánh chưng. Sương xuống mỗi lúc một dày, cái lạnh ngọt ngào đặc trưng của miền Bắc len lỏi qua khe cửa sổ, khiến người ta chỉ muốn cuộn mình trong chăn ấm.
Sau một ngày dài vật lộn với lá dong, gạo nếp và màn diễn xuất "con rể quý" đầy căng thẳng, Hoàng Minh Nhật cảm thấy toàn thân rã rời. Đối với một CEO quen ngồi phòng máy lạnh ký giấy tờ như anh, việc ngồi xổm gói bánh và lăng xăng chạy đi chạy lại bê củi, tiếp nước đúng là một cực hình về thể xác. Tuy nhiên, nhìn nồi bánh chưng sôi sục bốc khói nghi ngút giữa sân, trong lòng anh lại dấy lên một cảm giác thành tựu kỳ lạ mà những hợp đồng tiền tỷ chưa chắc đã mang lại được.
Cơm tối xong xuôi, cả nhà quây quần bên ấm chè xanh một lúc thì ông Hùng ngáp dài, đứng dậy vươn vai.
"Thôi, hai đứa đi nghỉ sớm đi cho lại sức. Mai 30 Tết còn nhiều việc lắm. Thằng Nhật chắc lạ nước lạ cái mệt rồi."
Bà Lan cũng nhanh nhảu tiếp lời, mắt ánh lên vẻ tinh nghịch của một bà mẹ đang mong có cháu bế: "Đúng đấy, đúng đấy. Mẹ đã dọn dẹp phòng của cái Nhi sạch sẽ rồi, thay cả bộ ga gối mới tinh tươm mùi nắng nhé. Hai đứa vào ngủ đi."
Câu nói của bà Lan như một quả bom nổ chậm khiến cả Nhi và Minh Nhật đồng loạt đứng hình.
"Ngủ... ngủ chung ạ?" - Nhi lắp bắp, mặt đỏ bừng lên như quả gấc chín - "Mẹ ơi, hay là... hay là để anh Nhật ngủ phòng con, con ra ngủ ghế sofa phòng khách cũng được mà."
"Vớ vẩn!" - Bà Lan lườm con gái một cái cháy mặt - "Nhà có phòng đàng hoàng sao lại để con gái ra ngủ ghế? Mà chúng mày yêu nhau nửa năm rồi, sắp cưới đến nơi rồi còn ngại ngùng cái nỗi gì? Hay là chúng mày cãi nhau?"
Thấy ánh mắt nghi ngờ của mẹ bắt đầu nhen nhóm, Minh Nhật vội vàng lên tiếng cứu nguy, dù trong lòng đang gào thét thảm thiết:
"Dạ không ạ! Bác nói đúng ạ. Chúng cháu... tình cảm lắm ạ. Tại Nhi hay xấu hổ thôi. Thôi mình vào ngủ đi em."
Minh Nhật vừa nói vừa nghiến răng, tay quàng qua vai Nhi siết nhẹ (hơi mạnh tay một chút) để ra hiệu cho cô im lặng.
Nhi nuốt nước bọt, đành ngậm ngùi gật đầu. Cô lí nhí chúc bố mẹ ngủ ngon rồi lẽo đẽo theo sau Minh Nhật bước vào căn phòng nhỏ của mình – nơi mà cô chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày phải chia sẻ với "Hắc diện thần".
Cánh cửa gỗ khép lại, ngăn cách thế giới bên ngoài. Không gian trong phòng bỗng chốc trở nên chật chội và ngột ngạt đến khó thở.
Đây là căn phòng gắn liền với tuổi thơ của Nhi. Nó nhỏ nhắn, sơn màu vàng kem ấm áp. Trên tường dán đầy những tấm poster thần tượng từ thời "ơ kìa", giá sách chất đầy truyện tranh và tiểu thuyết ngôn tình. Và chiếm diện tích lớn nhất chính là chiếc giường gỗ mét sáu, được trải bộ ga gối màu hồng phấn in hình... Hello Kitty.
Minh Nhật đứng giữa phòng, tay vẫn đút túi quần, đôi mắt sắc sảo quét một lượt quanh "lãnh địa" của Nhi. Khi ánh mắt anh dừng lại ở chiếc giường Hello Kitty, khóe môi anh giật giật không kiểm soát được.
"Cô... bao nhiêu tuổi rồi?" - Anh hỏi, giọng đầy sự kìm nén để không bật cười.
Nhi vội vàng lao đến, lấy thân mình che chắn cho mấy con gấu bông trên giường, mặt đỏ lựng: "Sở... sở thích cá nhân! Anh cấm được chắc? Ở đây không có chăn ga màu xám ghi sang trọng như nhà anh đâu, chịu khó mà nằm!"
Minh Nhật thở dài, cởi chiếc áo khoác dạ treo lên móc. Anh nhìn chiếc giường nhỏ xíu, rồi lại nhìn Nhi đang đứng co ro ở góc phòng như con mèo sợ ướt.
"Được rồi, vào vấn đề chính. Chúng ta ngủ thế nào đây?"
Nhi đảo mắt liên tục: "Hay là... anh ngủ trên giường đi. Em trải chiếu xuống đất ngủ."
"Cô điên à?" - Minh Nhật cau mày - "Nền gạch lạnh thế này, cô nằm một đêm sáng mai méo mồm liệt nửa người thì ai diễn vai bạn gái cho tôi? Với lại, đàn ông con trai ai lại để phụ nữ nằm đất. Tôi nằm đất."
Nói là làm, anh định lấy chăn trải xuống sàn. Nhưng Nhi vội ngăn lại:
"Không được! Anh mà ốm ra đấy thì bố mẹ em giết em mất. Với lại anh là khách..."
Hai người cứ đùn đẩy nhau mãi. Cuối cùng, cơn buồn ngủ và sự mệt mỏi đã chiến thắng tất cả. Họ đi đến một thỏa hiệp mang tính lịch sử: Ngủ chung giường.
"Quy tắc cũ: Chỉ nằm, không chạm." - Minh Nhật tuyên bố đanh thép.
Nhi gật đầu lia lịa, lôi trong tủ ra một chiếc gối ôm dài ngoằng hình con sâu màu xanh lá cây, đặt phịch xuống chính giữa giường.
"Đây là biên giới. Vĩ tuyến 17. Bên trái là lãnh thổ của em. Bên phải là lãnh thổ của anh. Ai vượt qua ranh giới này là... là con chó!" - Nhi hùng hổ tuyên thệ.
Minh Nhật nhếch mép, bĩu môi khinh bỉ con sâu xanh lè: "Yên tâm, tôi không có hứng thú xâm phạm lãnh thổ của cô đâu. Trừ khi cô mộng du tấn công tôi trước."
Tắt đèn.
Căn phòng chìm vào bóng tối. Chỉ còn ánh trăng mờ ảo hắt qua khe cửa sổ, in những vệt sáng dài lên nền nhà.
Minh Nhật nằm cứng đờ bên phần giường của mình, tay chân duỗi thẳng tắp, mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà. Mùi hương lạ lẫm bao trùm lấy anh. Không phải mùi nước hoa đắt tiền, cũng không phải mùi tinh dầu sả chanh ở khách sạn 5 sao. Đó là mùi của nắng ám vào chăn gối, mùi của gỗ cũ, và thoang thoảng mùi hương bồ kết dịu nhẹ tỏa ra từ mái tóc người con gái nằm cách anh chỉ một gang tay.
Tiếng thở đều đều của Nhi bên kia "biên giới" cho thấy cô nàng có vẻ cũng chưa ngủ được. Sự hiện diện của một người khác giới trên chiếc giường thân thuộc khiến Nhi nôn nao khó tả.
"Sếp... à anh Nhật..." - Nhi thì thào trong bóng tối.
"Gì?" - Giọng Minh Nhật vang lên, trầm và khàn hơn ban ngày.
"Anh ngủ chưa?"
"Hỏi thừa. Cô thấy tôi ngáy chưa?"
Nhi cười khúc khích. Tiếng cười nhỏ nhẹ của cô tan vào màn đêm, khiến không khí căng thẳng dịu đi đôi chút.
"Hôm nay... cảm ơn anh nhé. Vụ gói bánh chưng ấy." - Nhi nói, giọng chân thành - "Em không nghĩ là anh chịu làm mấy việc chân tay đấy đâu. Bố em vui lắm. Lâu lắm rồi em mới thấy bố cười nhiều như thế."
Minh Nhật im lặng một lúc lâu. Anh nhớ lại cảm giác khi ngồi bệt xuống sân gạch, tay lấm lem nhựa lá, nghe ông Hùng kể chuyện chiến trường xưa. Một cảm giác bình yên mà anh đã đánh mất từ lâu sau khi bố mẹ qua đời.
"Bố cô... rất thú vị." - Minh Nhật đáp cụt lủn - "Và mẹ cô nữa. Họ rất... ấm áp."
"Vâng, bố mẹ em tuyệt vời lắm." - Giọng Nhi đầy tự hào, rồi cô ngập ngừng hỏi - "Thế còn... bố mẹ anh thì sao?"
Không gian chìm vào tĩnh lặng. Nhi hối hận ngay lập tức vì đã lỡ miệng hỏi đến điều cấm kỵ. Cô biết anh sống với bà nội, nhưng chưa bao giờ nghe nhắc đến bố mẹ.
"Họ mất rồi." - Minh Nhật trả lời, giọng nhẹ tênh nhưng chứa đầy sự xa xăm - "Tai nạn giao thông. Năm tôi 10 tuổi."
Nhi nín thở, tim thắt lại một nhịp. Cô xoay người, nằm nghiêng về phía anh, đôi mắt cố gắng nhìn xuyên qua bóng tối để thấy biểu cảm của anh lúc này.
"Em... em xin lỗi. Em không biết..."
"Không sao. Chuyện lâu rồi." - Minh Nhật thở hắt ra - "Tôi sống với bà nội từ bé. Bà rất nghiêm khắc. Bà muốn tôi phải trở thành người kế thừa xứng đáng, nên từ nhỏ tôi chỉ biết học và làm việc. Tôi không có tuổi thơ như cô, không có truyện tranh, không có gối ôm hình con sâu, càng không có những buổi tối ngồi gói bánh chưng cười đùa như thế này."
Nhi nghe thấy sự cô đơn sâu thẳm trong lời nói của vị tổng tài cao ngạo. Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng, lạnh lùng và những bộ vest đắt tiền ấy, là một đứa trẻ lớn lên trong sự thiếu thốn tình cảm gia đình bình dị. Anh ta giàu có về vật chất, nhưng lại nghèo nàn những ký ức ấm áp mà Nhi luôn coi là hiển nhiên.
Bất giác, Nhi cảm thấy ranh giới giữa sếp và nhân viên, giữa người giàu và người nghèo, giữa hai kẻ xa lạ đang diễn kịch bỗng chốc bị xóa nhòa.
Cô đưa tay ra, khẽ chạm vào tay áo pijama của anh qua con sâu xanh.
"Tết năm nay... anh sẽ không buồn đâu. Bố mẹ em coi anh như con trai rồi đấy. Anh cứ tận hưởng đi, coi như bù đắp cho những năm tháng vất vả."
Minh Nhật cảm nhận được sự chạm nhẹ đó. Nó như một dòng điện ấm áp chạy thẳng vào tim anh. Anh không rụt tay lại, cũng không hất tay cô ra như phản xạ thường ngày. Anh nằm im, để mặc cho sự ấm áp đó lan tỏa.
"Ngủ đi. Mai còn dậy sớm." - Anh nói, giọng dịu dàng đến mức chính anh cũng không nhận ra.
"Vâng. Chúc anh ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Căn phòng trở lại yên tĩnh. Nhưng lần này, nó không còn ngột ngạt nữa, mà trở nên bình yên đến lạ thường.
Thời gian trôi qua. Đêm càng về khuya càng lạnh.
Trong cơn mơ màng, cái lạnh của đêm đông khiến con người ta tìm kiếm hơi ấm theo bản năng.
Con sâu xanh - "vĩ tuyến 17" kiên cố - đã bị ai đó trong lúc ngủ say đạp văng xuống cuối giường từ lúc nào không hay.
Nhi co ro trong tấm chăn mỏng. Cô quờ quạng tìm kiếm chiếc gối ôm quen thuộc nhưng không thấy. Thay vào đó, tay cô chạm phải một "vật thể" to lớn, ấm nóng và vững chãi. Như một chú mèo con tìm thấy lò sưởi, cô rúc sâu vào nguồn nhiệt đó, dụi đầu vào lồng ngực rắn chắc đang phập phồng đều đặn.
Minh Nhật đang chìm trong giấc ngủ chập chờn thì cảm thấy có một sức nặng đè lên cánh tay mình, và một hơi thở ấm nóng phả vào cổ. Mùi hương bồ kết dịu nhẹ vây quanh anh.
Theo phản xạ, anh định đẩy ra. Nhưng khi bàn tay anh chạm vào bờ vai nhỏ bé đang run lên vì lạnh của người bên cạnh, động tác của anh khựng lại.
Trong cơn ngái ngủ, lý trí của vị tổng tài thép đã đi vắng, nhường chỗ cho bản năng che chở của một người đàn ông. Anh vòng tay qua, kéo Nhi sát vào lòng mình hơn, ủ ấm cho cô trong vòng tay rộng lớn. Cằm anh tựa nhẹ lên đỉnh đầu cô, hít hà mùi hương tóc quen thuộc.
Ranh giới mong manh đã bị phá vỡ. Không còn hợp đồng, không còn diễn xuất. Chỉ còn hai con người đang sưởi ấm cho nhau giữa đêm đông lạnh giá.
Sáng 30 Tết.
Tia nắng đầu tiên của ngày cuối năm len lỏi qua rèm cửa, chiếu thẳng vào mắt Minh Nhật khiến anh nhíu mày tỉnh giấc.
Anh lơ mơ mở mắt, cảm giác đầu tiên là cánh tay trái tê dại như không còn cảm giác. Cảm giác thứ hai là lồng ngực mình đang bị đè nặng.
Minh Nhật cúi xuống nhìn. Và cảnh tượng trước mắt khiến anh chết trân tại chỗ.
Tuệ Nhi đang nằm gọn trong lòng anh, đầu gối lên tay anh, mặt úp vào ngực anh ngủ ngon lành. Một chân cô gác hẳn lên đùi anh một cách bá đạo, tay thì ôm chặt lấy eo anh như ôm gấu bông. Tệ hơn nữa, tay của anh... cánh tay phải của anh đang vòng qua ôm trọn lấy vai cô, giữ chặt cô không buông.
Họ đang nằm trong tư thế ôm nhau ngủ thân mật như một cặp vợ chồng son thực thụ. Con sâu xanh – ranh giới bảo vệ – đang nằm chỏng chơ dưới sàn nhà đầy tủi thân.
Minh Nhật nuốt khan. Tim anh đập thình thịch còn nhanh hơn cả lúc ký hợp đồng sáp nhập công ty. Anh rón rén định rút tay ra thì...
"Ưm..." - Nhi cựa mình, siết chặt tay hơn, dụi dụi mặt vào ngực anh, lẩm bẩm trong mơ - "Gấu bông... ấm quá..."
Gấu bông? Cô ta coi CEO tập đoàn Hoàng Gia là gấu bông sao?
Đúng lúc đó, tiếng bước chân thình thịch của ai đó vang lên ngoài hành lang, kèm theo giọng nói oang oang của bà Lan:
"Nhi ơi! Nhật ơi! Dậy đi con! Sáng bảnh mắt ra rồi! Dậy chuẩn bị mâm cơm cúng tất niên!"
Cánh cửa phòng - vốn không chốt khóa vì ở quê ít khi khóa cửa phòng ngủ - bị đẩy mạnh ra.
"Cạch!"
Bà Lan đứng ở cửa, tay cầm cái chổi lông gà, nụ cười tắt ngấm trên môi, thay vào đó là đôi mắt mở to hết cỡ nhìn cảnh tượng "nóng mắt" trên giường.
Minh Nhật và Nhi (vừa bị tiếng động đánh thức) cùng lúc ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau, rồi nhìn ra cửa.
Sự im lặng chết chóc bao trùm căn phòng Hello Kitty trong buổi sáng cuối cùng của năm cũ.