Chỉ sau một buổi sáng, không khí trong công ty đã khác hẳn.
Khi An Nhiên bước vào phòng hành chính, những cuộc trò chuyện bỗng im bặt. Vài ánh mắt liếc nhìn cô rồi nhanh chóng quay đi, mang theo sự dè chừng lẫn lạnh nhạt.
Cô ngồi xuống bàn làm việc, cảm giác bất an dâng lên rõ rệt.
“Nghe nói hôm qua cô ấy bị gọi lên phòng tổng tài riêng…”
“Chắc lại méc chuyện gì rồi.”
“Dựa hơi chồng thì ai mà chẳng làm được.”
Những lời thì thầm không hề nhỏ như họ nghĩ.
An Nhiên siết chặt tay, cố gắng tập trung vào màn hình máy tính. Cô không muốn giải thích, cũng không biết phải giải thích với ai.
Giờ nghỉ trưa, không ai rủ cô đi ăn.
Cô mang hộp cơm ra ban công nhỏ phía sau, gió thổi qua lạnh hơn thường ngày. Cô vừa mở nắp hộp thì điện thoại rung lên.
Minh Thần: Tan làm, chờ tôi.
An Nhiên nhìn dòng tin nhắn, ngón tay dừng lại vài giây rồi đặt điện thoại xuống, không trả lời.
Buổi chiều, Trương Lệ quay lại phòng hành chính với vẻ mặt khó đoán.
“Có thay đổi phân công.”
Cô ta nói, giọng lạnh nhạt. “Từ hôm nay, An Nhiên phụ trách toàn bộ hồ sơ tồn đọng.”
Một chồng tài liệu dày được đặt xuống bàn cô.
An Nhiên nhìn đồng hồ. Khối lượng công việc ấy… rõ ràng không thể xong trong giờ làm.
Cô không phản đối, chỉ lặng lẽ nhận lấy.
Khi trời tối dần, văn phòng dần vắng người. Đèn bàn của An Nhiên vẫn sáng.
Cô đang rà lại số liệu thì bỗng nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc.
“Vì sao không về?”
Giọng Lục Minh Thần vang lên sau lưng.
An Nhiên giật mình, vội đứng dậy.
“Em còn việc chưa xong.”
Ánh mắt anh lướt qua chồng hồ sơ, hơi tối lại.
“Ai giao?”
“Công việc bình thường thôi.”
Cô cúi đầu, không muốn nói thêm.
Minh Thần im lặng vài giây, rồi nói:
“Tôi đã dặn họ—”
“Không cần đâu.”
An Nhiên ngắt lời, giọng nhỏ nhưng kiên quyết. “Em không muốn vì mình mà mọi người nghĩ anh thiên vị.”
Lục Minh Thần nhìn cô, lần đầu tiên nhận ra khoảng cách vô hình đang hình thành giữa hai người.
“Cô đang giận tôi?”
An Nhiên lắc đầu.
“Em chỉ muốn… làm đúng vị trí của mình.”
Câu nói ấy khiến lòng anh trĩu xuống.
Anh không nói thêm, chỉ để lại một câu trước khi rời đi:
“Đừng cố chịu một mình.”
Khi bóng anh khuất sau cánh cửa, An Nhiên ngồi xuống ghế, nước mắt rơi lặng lẽ trên tập hồ sơ.
Cô không biết rằng, ở tầng trên, Lục Minh Thần đang gọi điện với giọng lạnh đến đáng sợ.
“Kiểm tra lại toàn bộ phòng hành chính.”
“Bắt đầu từ ngày hôm nay.”
Cơn bão…
đang âm thầm kéo đến.