MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Hôn Nhân Với Tổng Tài Lạnh LùngChương 9: CẢM XÚC KHÔNG TÊN

Hợp Đồng Hôn Nhân Với Tổng Tài Lạnh Lùng

Chương 9: CẢM XÚC KHÔNG TÊN

459 từ · ~3 phút đọc

Buổi chiều, An Nhiên được trợ lý gọi xuống phòng dự án để chuyển tài liệu. Cô ôm tập hồ sơ đi dọc hành lang, không để ý rằng phía sau có ánh mắt đang dõi theo mình.

“Cô An, chỗ này.”

Một nam nhân viên trẻ tuổi mỉm cười, đứng dậy nhận lấy tài liệu từ tay cô.

“Cảm ơn anh.”

An Nhiên lễ phép đáp, cũng mỉm cười nhẹ.

Chỉ là một khoảnh khắc rất bình thường.

Nhưng ở tầng trên, qua lớp kính trong suốt của văn phòng tổng tài, Lục Minh Thần đã nhìn thấy toàn bộ cảnh đó.

Ánh mắt anh tối đi trong giây lát.

“Cuộc họp mười phút nữa bắt đầu.”

Trợ lý lên tiếng nhắc.

“Dời lại.”

Minh Thần đáp ngắn gọn.

Anh đứng dậy, bước thẳng ra ngoài.

Khi An Nhiên vừa quay người định rời đi, cổ tay cô bất ngờ bị nắm lấy. Cảm giác quen thuộc khiến cô giật mình.

“Đi theo tôi.”

“Ơ…?”

Cô còn chưa kịp phản ứng thì đã bị anh kéo vào thang máy riêng.

Cửa đóng lại, không gian bỗng trở nên kín mít.

“Anh… có chuyện gì sao?”

An Nhiên hỏi khẽ.

Minh Thần không đáp ngay. Anh nhìn cô, ánh mắt sâu và trầm hơn thường ngày.

“Cô quen người vừa nãy?”

“Chỉ là đồng nghiệp.”

An Nhiên thành thật.

“Thân lắm?”

Giọng anh thấp xuống.

An Nhiên ngẩn ra.

“Không… bình thường thôi.”

Minh Thần im lặng vài giây, như đang tự đấu tranh với suy nghĩ của chính mình. Cuối cùng, anh quay mặt đi.

“Ở công ty, hạn chế tiếp xúc riêng.”

An Nhiên mở to mắt.

“Nhưng em đang làm việc mà…”

Anh quay lại nhìn cô.

“Đây không phải yêu cầu.”

Là… mệnh lệnh.

Thang máy mở ra. Minh Thần kéo cô ra ngoài, đưa thẳng vào phòng làm việc của mình.

“Ngồi đây.”

Anh chỉ vào ghế sofa. “Đợi tôi.”

An Nhiên ngoan ngoãn ngồi xuống, lòng đầy hoang mang. Cô không hiểu vì sao anh lại tức giận… càng không hiểu vì sao tim mình lại đập nhanh đến vậy.

Một lát sau, trợ lý mang trà vào, liếc nhìn An Nhiên rồi nhanh chóng rời đi.

Minh Thần đứng trước cửa sổ, ánh chiều tà phủ lên dáng người cao lớn.

“Cô thấy tôi vô lý không?”

An Nhiên do dự, rồi lắc đầu.

“Em… không biết.”

Anh cười khẽ, nụ cười có chút tự giễu.

“Chúng ta chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa.”

“Vâng.”

An Nhiên đáp nhỏ.

“Vậy nên…”

Anh quay lại nhìn cô, ánh mắt phức tạp.

“Những cảm xúc vừa rồi… không nên có.”

Lời nói ấy khiến tim An Nhiên chùng xuống.

Cô đứng dậy, cúi đầu.

“Em xin lỗi nếu đã làm anh khó chịu.”

Minh Thần nhìn theo bóng lưng cô rời đi, bàn tay siết chặt lại.

Anh không nói ra một điều rất rõ ràng trong lòng mình lúc này—

Anh đang ghen.

Và cảm xúc ấy…

đã bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát của một bản hợp đồng.