Buổi chiều, An Nhiên đang sắp xếp tài liệu thì trợ lý tổng tài bước tới.
“Cô An, Lục tổng bảo cô lên phòng họp tầng trên.”
Cô hơi bất ngờ nhưng vẫn gật đầu, nhanh chóng theo thang máy lên tầng cao nhất.
Cánh cửa phòng họp vừa mở ra, An Nhiên đã sững người.
Bạch Tuyết Linh đang ngồi bên bàn, dáng vẻ ung dung, váy đỏ nổi bật giữa không gian lạnh lẽo. Thấy An Nhiên, cô ta cong môi cười, ánh mắt lóe lên tia đánh giá sắc bén.
“Cuối cùng cũng gặp riêng rồi.”
Giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý.
An Nhiên khẽ cúi đầu.
“Bạch tiểu thư.”
“Không cần khách sáo.”
Bạch Tuyết Linh đứng dậy, bước đến gần. “Tôi chỉ tò mò, người phụ nữ nào có thể đứng bên cạnh Minh Thần.”
Khoảng cách gần khiến An Nhiên cảm nhận rõ áp lực từ đối phương.
“Tôi cũng không ngờ.”
Bạch Tuyết Linh cười khẽ.
“Cô có biết tôi và anh ấy quen nhau bao lâu không?”
An Nhiên im lặng.
“Mười năm.”
Bạch Tuyết Linh chậm rãi nói. “Chúng tôi cùng lớn lên, cùng trải qua những giai đoạn khó khăn nhất.”
Cô ta nhìn thẳng vào mắt An Nhiên.
“Cô nghĩ một người xuất hiện chưa tới vài ngày có thể thay thế được sao?”
An Nhiên hít sâu một hơi.
“Tôi chưa từng nghĩ đến việc thay thế ai.”
“Vậy thì tốt.”
Bạch Tuyết Linh nghiêng đầu. “Vì vị trí của cô… vốn không vững.”
Không khí trong phòng trở nên nặng nề.
Đúng lúc đó, cửa phòng họp bật mở.
“Cô đang làm gì ở đây?”
Lục Minh Thần bước vào, ánh mắt lạnh hẳn đi khi nhìn thấy Bạch Tuyết Linh đứng quá gần An Nhiên.
“Tôi chỉ đến thăm bạn cũ.”
Bạch Tuyết Linh cười dịu dàng.
Minh Thần bước tới, đứng chắn trước An Nhiên theo bản năng.
“Có chuyện gì thì nói với tôi.”
Ánh mắt Bạch Tuyết Linh khẽ tối lại, nhưng nhanh chóng lấy lại nụ cười.
“Xem ra anh bảo vệ cô ấy rất kỹ.”
“Đúng.”
Minh Thần trả lời dứt khoát. “Vì cô ấy là vợ tôi.”
Bạch Tuyết Linh im lặng vài giây, rồi quay sang An Nhiên.
“Hy vọng cô đủ mạnh mẽ để ở lại vị trí này.”
Nói xong, cô ta rời đi, giày cao gót vang lên từng nhịp rõ ràng.
Trong phòng chỉ còn lại hai người.
“Cô không sao chứ?”
Minh Thần hỏi, giọng dịu hơn hẳn.
An Nhiên lắc đầu, nhưng lòng lại gợn sóng.
“Em ổn.”
Anh nhìn cô một lúc, như muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ nói:
“Đừng để lời người khác ảnh hưởng.”
An Nhiên gật đầu, nhưng trong lòng hiểu rõ — cuộc sống làm vợ tổng tài… sẽ không hề bình yên.
Và cô cũng không biết, thử thách tiếp theo đang âm thầm chờ đợi mình.