Sáng hôm sau, An Nhiên theo Lục Minh Thần đến tập đoàn Lục Thị.
Chiếc xe vừa dừng trước sảnh chính, đã có không ít ánh mắt hướng về phía họ. An Nhiên theo bản năng chậm lại nửa bước, nhưng bàn tay anh bất ngờ nắm lấy tay cô.
“Đi cạnh tôi.”
Giọng nói trầm ổn, không cho cô cơ hội từ chối.
Cô khẽ gật đầu, bước theo anh vào trong, cảm nhận rõ ánh mắt tò mò, ngạc nhiên, thậm chí ganh ghét đang đổ dồn về phía mình.
Lục Minh Thần giao cô cho trợ lý, dặn dò ngắn gọn:
“Bố trí cho phu nhân làm quen môi trường.”
Hai chữ phu nhân vang lên, đủ khiến cả tầng văn phòng xôn xao.
An Nhiên được sắp xếp ngồi tại phòng hành chính tạm thời. Cô vừa đặt túi xuống thì đã nghe thấy những tiếng xì xào phía sau.
“Cô ta là vợ tổng tài thật à?”
“Nhìn bình thường thế kia…”
“Chắc là trèo cao.”
An Nhiên giả vờ không nghe, cúi đầu sắp xếp giấy tờ. Nhưng từng lời nói vẫn như kim châm, khiến lòng cô nhói lên.
Giờ nghỉ trưa, cô mang hộp cơm tự chuẩn bị ra pantry. Vừa đặt xuống bàn, một cô gái mặc đồ công sở chỉnh tề bước đến.
“Cô An Nhiên?”
Giọng nói nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại sắc sảo.
“Vâng?”
“Tôi là Trương Lệ, trưởng phòng hành chính.”
Cô ta cười nhạt. “Ở đây làm việc không giống ở nhà. Mong cô hiểu rõ vị trí của mình.”
An Nhiên siết nhẹ tay.
“Tôi đến đây chỉ để học hỏi.”
Trương Lệ nhìn hộp cơm trên bàn, nhếch môi.
“Công ty lớn, không phải ai cũng thích mùi thức ăn tự mang theo.”
Nói rồi, cô ta vô tình hất nhẹ, hộp cơm đổ ra bàn, nước canh loang lổ.
Không khí xung quanh bỗng chốc lặng đi.
An Nhiên cúi xuống dọn dẹp, không nói một lời. Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói trầm lạnh vang lên phía sau.
“Xảy ra chuyện gì?”
Mọi người quay đầu lại. Lục Minh Thần đứng đó, ánh mắt sắc bén lướt qua khung cảnh trước mặt.
Trương Lệ thoáng hoảng, vội cười.
“Chỉ là… hiểu lầm nhỏ thôi, Lục tổng.”
Minh Thần không nhìn cô ta, chỉ cúi xuống nhặt chiếc khăn giấy đưa cho An Nhiên.
“Có bị bỏng không?”
An Nhiên lắc đầu, hơi sững người.
Anh đứng thẳng dậy, ánh mắt lạnh lùng hướng về Trương Lệ.
“Từ hôm nay, phòng hành chính không cần cô phụ trách phu nhân nữa.”
Cả phòng im phăng phắc.
“Còn nữa,” giọng anh trầm xuống,
“ai không hiểu thế nào là tôn trọng, thì cũng không cần ở lại Lục Thị.”
Nói xong, anh nắm tay An Nhiên rời đi, không để ý tới những ánh mắt kinh ngạc phía sau.
Khi cửa thang máy khép lại, An Nhiên mới lên tiếng:
“Anh… không cần phải làm vậy đâu.”
Minh Thần nhìn cô, ánh mắt kiên định.
“Ở Lục Thị, không ai được bắt nạt người của tôi.”
Bốn chữ người của tôi khiến tim An Nhiên đập mạnh.
Cô cúi đầu, khóe môi khẽ cong lên.
Có lẽ… cô đã không còn đơn độc nữa.