Chiếc xe lăn bánh rời khỏi khách sạn, ánh đèn đường kéo dài thành những vệt sáng mờ ngoài cửa kính. Trong xe, không khí yên tĩnh đến mức An Nhiên có thể nghe rõ nhịp tim của chính mình.
Cô ngồi thẳng lưng, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi, đầu óc vẫn còn quay cuồng vì bữa tiệc vừa rồi.
“Cô ổn chứ?”
Giọng Lục Minh Thần vang lên, phá tan sự im lặng.
An Nhiên quay sang, bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn mình qua gương chiếu hậu.
“Dạ… ổn. Chỉ là hơi mệt.”
Anh gật đầu, ra hiệu cho tài xế hạ vách ngăn. Không gian riêng tư lập tức bao trùm.
“Bạch Tuyết Linh…”
Minh Thần nói chậm rãi. “Cô ấy là bạn cũ. Không cần để tâm.”
An Nhiên hơi sững lại. Cô không ngờ anh lại chủ động giải thích.
“Em không có để tâm.”
Vừa nói xong, cô mới giật mình vì xưng hô của mình.
Minh Thần khẽ cong môi, rất nhẹ, gần như không thấy.
“Vậy sao?”
Xe dừng lại trước đèn đỏ. Ánh sáng đỏ hắt vào trong xe, chiếu lên gương mặt An Nhiên, khiến vẻ căng thẳng của cô lộ rõ hơn.
“Lần sau gặp tình huống như tối nay,” anh nói, giọng trầm xuống,
“đứng sát tôi hơn một chút.”
“Vì sao?” – An Nhiên hỏi khẽ.
“Vì cô là vợ tôi.”
Anh trả lời rất tự nhiên, như thể đó là điều hiển nhiên nhất.
Tim An Nhiên khẽ rung. Cô quay mặt nhìn ra ngoài cửa kính, cố che đi cảm giác nóng lên nơi gò má.
Khi xe rẽ vào cổng biệt thự, trời đã khuya. An Nhiên vừa bước xuống thì gió đêm thổi qua khiến cô khẽ rùng mình.
Một chiếc áo khoác bất ngờ được khoác lên vai cô.
“Đêm lạnh.”
Minh Thần nói ngắn gọn.
An Nhiên nắm chặt vạt áo, lòng dâng lên cảm giác khó tả.
“Cảm ơn anh.”
Hai người sóng bước vào nhà. Trong khoảnh khắc, An Nhiên vấp nhẹ. Cô chưa kịp phản ứng thì đã bị kéo lại.
Khoảng cách giữa hai người bỗng chốc gần đến mức cô có thể nhìn rõ từng đường nét trên gương mặt anh.
“Cẩn thận.”
Giọng anh thấp xuống, ánh mắt không rời cô.
An Nhiên nuốt khẽ. Cô cảm nhận rõ nhịp tim mình đang loạn nhịp, không biết là vì mệt… hay vì người đang đứng trước mặt.
Minh Thần buông tay trước, lùi lại một bước.
“Ngủ sớm đi.”
Anh quay lưng rời đi, để lại An Nhiên đứng lặng giữa sảnh lớn.
Cô đưa tay chạm nhẹ lên vai mình – nơi chiếc áo khoác vẫn còn hơi ấm.
Cuộc hôn nhân này…
hình như đã bắt đầu xuất hiện những cảm xúc không nằm trong điều khoản hợp đồng.