Chiếc xe sang dừng lại trước khách sạn năm sao, ánh đèn rực rỡ hắt lên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo. An Nhiên ngồi trong xe, hai tay đan vào nhau, tim đập không đều.
“Đừng căng thẳng.”
Lục Minh Thần lên tiếng, giọng trầm ổn. “Chỉ cần đứng cạnh tôi.”
Cửa xe mở ra. Ngay khoảnh khắc Minh Thần bước xuống, hàng loạt ánh mắt đã đổ dồn về phía họ. Khi anh đưa tay ra, An Nhiên do dự một giây rồi đặt tay mình vào tay anh.
Cái nắm tay ấy… chặt hơn cô tưởng.
“Nhớ kỹ,” anh cúi đầu, nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe,
“tối nay, cô là vợ tôi.”
An Nhiên khẽ gật đầu, lòng bỗng dưng xao động.
Bước vào sảnh tiệc, những lời thì thầm lập tức vang lên. Ánh mắt tò mò, dò xét, thậm chí nghi ngờ không ngừng hướng về phía cô.
“Đó là phu nhân Lục tổng sao?”
“Nghe nói tổng tài Lục kết hôn bí mật mà.”
An Nhiên hơi khựng lại. Bàn tay đang nắm lấy tay cô bất ngờ siết chặt.
Minh Thần dừng bước, lạnh lùng liếc nhìn nhóm người vừa nói chuyện.
“Có vấn đề gì sao?”
Không khí xung quanh lập tức im bặt.
Anh kéo An Nhiên sát lại bên mình, bàn tay đặt nhẹ sau lưng cô, động tác vừa đủ để mọi người hiểu rõ lập trường.
“Giới thiệu một chút,” giọng anh vang lên bình thản nhưng đầy uy lực,
“đây là vợ tôi.”
Hai chữ vợ tôi rơi xuống, rõ ràng và dứt khoát.
Tim An Nhiên đập mạnh.
Trong đám đông, một người phụ nữ mặc váy đỏ khẽ sững lại. Ánh mắt cô ta tối đi trong giây lát, rồi nhanh chóng nở nụ cười tiến đến.
“Minh Thần, lâu rồi không gặp.”
Giọng nói ngọt ngào, quen thuộc.
An Nhiên chưa kịp phản ứng thì Minh Thần đã gật đầu nhàn nhạt.
“Bạch tiểu thư.”
Bạch Tuyết Linh quay sang nhìn An Nhiên, ánh mắt đánh giá không hề che giấu.
“Đây là…?”
“Vợ tôi.”
Minh Thần lặp lại, lần này còn kéo An Nhiên sát hơn. “An Nhiên.”
Bạch Tuyết Linh cười, nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt.
“Cô thật may mắn.”
An Nhiên mỉm cười lịch sự, dù trong lòng dâng lên cảm giác khó tả.
Suốt buổi tiệc, Minh Thần luôn ở cạnh cô. Khi có người mời rượu, anh đều đỡ lời. Khi cô bị váy vướng, anh tự nhiên cúi xuống chỉnh lại giúp.
“Anh không cần…”
An Nhiên nhỏ giọng.
“Cô là vợ tôi.”
Anh nói, ánh mắt bình thản. “Không ai được làm khó.”
Một câu nói đơn giản, nhưng lại khiến tim cô mềm đi.
Cuối buổi tiệc, khi bước ra ban công, An Nhiên mới thở phào nhẹ nhõm.
“Cảm ơn anh.”
Cô nói khẽ.
Minh Thần nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm hơn thường ngày.
“Cô làm rất tốt.”
Trong ánh đèn mờ, khoảng cách giữa hai người bỗng trở nên mơ hồ. An Nhiên khẽ ngẩng đầu… tim đập loạn nhịp.
Nhưng đúng lúc đó, tiếng bước chân vang lên phía sau.
“Minh Thần.”
Bạch Tuyết Linh đứng đó, ánh mắt phức tạp.
Bữa tiệc kết thúc…
nhưng sóng gió thì chỉ vừa mới bắt đầu.