MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Tình Yêu Vô Thời HạnChương 1: ⚖️ Lời Hứa Bảy Năm và Phiên Tòa Định Mệnh

Hợp Đồng Tình Yêu Vô Thời Hạn

Chương 1: ⚖️ Lời Hứa Bảy Năm và Phiên Tòa Định Mệnh

842 từ · ~5 phút đọc

⚖️ Chương 1: Lời Hứa Bảy Năm và Phiên Tòa Định Mệnh

Bảy năm.

Thời gian đủ để biến một luật sư trẻ tuổi đầy tham vọng thành một "chiến binh" thực thụ, một cái tên khiến giới pháp lý ở thành phố S phải dè chừng: Lãnh Khải. Anh, người nắm giữ tỷ lệ thắng kiện gần như tuyệt đối, được mệnh danh là "Vua Hợp Đồng" – lạnh lùng, chính xác và không bao giờ để cảm xúc cá nhân can thiệp vào công việc. Anh đã đứng trên đỉnh cao của giới luật sư.

Nhưng bảy năm cũng là thời gian trôi qua kể từ ngày Lãnh Khải đưa cho một cô gái chiếc nhẫn bạc được khắc dòng chữ ‘∞’ (Vô hạn) và một lời hứa. Lời hứa đó: "Khi nào cả hai chúng ta đều đứng vững trên đỉnh cao của con đường mình chọn, chúng ta sẽ kết hôn." Cô gái ấy, Cố Niệm, đã chọn con đường thẩm phán, chấp nhận sự xa cách và nguyên tắc "không tiếp xúc riêng với luật sư" để giữ sự trong sạch.

Hôm đó, sau khi kết thúc một vụ kiện ly hôn kéo dài ba tháng, Lãnh Khải ngồi lặng lẽ trong phòng làm việc. Ánh nắng chiều xuyên qua cửa sổ kính, chiếu lên tấm biển đồng sáng bóng khắc tên anh. Chu Vĩ, trợ lý của anh, bước vào với vẻ mặt hơi căng thẳng.

"Khải ca, vụ án sắp tới... Hợp đồng Sáp nhập H&T. Đối thủ bên kia là tập đoàn lớn, và vụ án này sẽ được đưa ra Tòa Kinh tế."

Lãnh Khải nhấp một ngụm cà phê đen không đường. "Ai là thẩm phán thụ lý?"

"À, chính là... Cố Niệm."

Bàn tay Lãnh Khải đang cầm tách cà phê hơi khựng lại. Anh ngước mắt nhìn Chu Vĩ. Cái tên đó, đã bảy năm không xuất hiện trực tiếp trong cuộc sống của anh, giờ đây lại sắp trở thành người cầm cân nảy mực cho vụ án lớn nhất trong năm của anh. Cố Niệm, nữ thẩm phán trẻ tuổi nhất trong lịch sử Tòa án Kinh tế thành phố S, nổi tiếng với sự công bằng tuyệt đối và sự điềm tĩnh đến mức lạnh nhạt.

"Không," Lãnh Khải lạnh lùng cắt lời Chu Vĩ khi thấy cậu định hỏi về mối quan hệ. "Không có gì để nói."

Anh biết, phiên tòa sắp tới, không chỉ là trận chiến giữa hai tập đoàn, mà còn là cuộc đối mặt giữa hai con người đã giữ lời hứa bằng sự nghiệp của chính mình.

Phòng xét xử Tòa án Kinh tế luôn mang một màu sắc trang nghiêm. Cố Niệm ngồi ở bục thẩm phán, mặc áo choàng đen, khuôn mặt không một chút biểu cảm thừa. Cô là một bức tượng công lý được tạo tác từ băng và thép.

Lãnh Khải bước vào phòng, mặc bộ suit đen được cắt may hoàn hảo, thần thái lạnh lùng, tự tin ngất trời. Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, mọi tiếng động trong phòng dường như tan biến. Giữa hai người họ là bảy năm chờ đợi và ranh giới không thể vượt qua của luật pháp. Cố Niệm hơi cúi đầu, mở tập hồ sơ trước mặt, giọng cô vang lên, rõ ràng, không cảm xúc.

"Mời hai bên trình bày."

Phiên tòa diễn ra căng thẳng. Lãnh Khải trình bày luận điểm một cách mạch lạc, chặt chẽ, không để lại bất kỳ lỗ hổng nào. Cố Niệm lắng nghe, thỉnh thoảng cô đưa ra những câu hỏi sắc bén, trực diện, không hề nương tay, thử thách cả sự chính xác tuyệt đối trong suy nghĩ của Lãnh Khải.

Trong giờ giải lao, Chu Vĩ lại mang đến một tin tức nhỏ. "Khải ca, tôi thấy thẩm phán Cố... cổ tay cô ấy bị thương nhẹ. Vết băng dán màu da, rất khó nhận ra." Lãnh Khải nhắm mắt. Anh nhớ thói quen siết chặt tay đến mức tự làm mình bị thương của cô khi căng thẳng.

Phiên tòa kết thúc mà không có phán quyết cuối cùng. Khi mọi người rời đi, Lãnh Khải chậm rãi thu dọn tài liệu. Anh ngước lên, thấy Cố Niệm đang đứng ở bục thẩm phán.

Lãnh Khải tiến lại gần bục. Anh không nói về vụ án, mà chỉ nói một câu, đủ nhỏ để không ai nghe thấy, nhưng đủ nặng để xuyên qua bảy năm ngăn cách.

"Cố Niệm, đừng làm mình bị thương."

Cố Niệm ngẩng đầu lên, ánh mắt cô cuối cùng cũng thoát khỏi vẻ lạnh lùng của công lý. "Luật sư Lãnh, anh đang vi phạm nguyên tắc giao tiếp," cô nói.

"Đây không phải là Lãnh Khải nói với Thẩm phán Cố," anh đáp. "Đây là lời nhắc nhở cá nhân. Lời hứa... vẫn còn hiệu lực."

Cố Niệm quay đi, không trả lời. Nhưng Lãnh Khải biết, anh đã đạt được mục đích của mình. Chiếc nhẫn bạc trong ngăn kéo của anh, lời hứa vô hạn đó, cuối cùng cũng đã được đưa ra ánh sáng.