989 từ · ~5 phút đọc
Sau phiên tòa đầu tiên, cả Lãnh Khải và Cố Niệm đều chìm vào guồng quay công việc, nhưng không khí giữa họ đã thay đổi. Sự ngăn cách được duy trì một cách nghiêm ngặt, nhưng sự tồn tại của đối phương đã trở thành một trọng tâm không thể lờ đi trong tâm trí mỗi người.
Cố Niệm, trong phòng làm việc riêng tư tại Tòa án, đang xem xét lại bản luận cứ của Lãnh Khải. Cô không chỉ xem xét logic pháp lý, mà còn xem xét cách anh trình bày, cách anh đặt trọng tâm vào các điều khoản hợp đồng. Cô biết, bất kỳ luật sư nào khác sẽ không thể đạt đến sự chính xác tuyệt đối này. Cô ngưỡng mộ sự nghiệp của anh, đó là lý do cô có thể kiên trì giữ lời hứa suốt bảy năm.
Tuy nhiên, cô không thể để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến phán quyết. Nguyên tắc là điều tối cao. Cố Niệm biết, trong vụ án sáp nhập H&T này, có nhiều điều khoản mập mờ có thể bị hiểu theo nhiều cách. Cô cần sự minh bạch tuyệt đối, điều mà bên bào chữa của Lãnh Khải chưa làm rõ hoàn toàn.
Trong khi đó, Lãnh Khải, trở về văn phòng, bắt đầu cuộc điều tra ngầm của riêng mình. Anh không điều tra vụ án, mà điều tra... Cố Niệm.
Anh giao cho Chu Vĩ một nhiệm vụ tưởng chừng vô nghĩa: "Hãy tìm hiểu xem, Thẩm phán Cố thường ăn trưa ở đâu, giờ giấc làm việc của cô ấy. Đặc biệt, hãy kiểm tra xem cô ấy có bị áp lực từ phía Tòa án hay không, liên quan đến vụ án này."
Chu Vĩ ngạc nhiên. "Khải ca, đây là thông tin cá nhân của thẩm phán. Điều tra..."
"Đây không phải là điều tra vụ án," Lãnh Khải lạnh lùng ngắt lời. "Đây là điều tra sự ổn định của người điều hành phiên tòa. Anh cần đảm bảo rằng không có yếu tố bên ngoài nào có thể can thiệp vào sự công bằng của phán quyết. Nếu cô ấy làm việc quá sức hoặc gặp vấn đề sức khỏe, nó sẽ ảnh hưởng đến khả năng phân tích."
Tất nhiên, Chu Vĩ hiểu ngầm rằng đây là cách Lãnh Khải quan tâm đến Cố Niệm mà không vi phạm nguyên tắc giao tiếp pháp lý.
Chu Vĩ báo cáo: Cố Niệm hầu như chỉ ăn qua loa tại căng tin Tòa án hoặc một quán mì nhỏ gần đó. Cô thường xuyên làm việc đến khuya. Đặc biệt, gần đây cô nhận thêm một vụ án dân sự phức tạp, khiến khối lượng công việc tăng gấp đôi.
Lãnh Khải cau mày. Cô đang tự hành hạ mình. Anh quyết định, nếu không thể nói chuyện, anh sẽ dùng ngôn ngữ khác.
Ngày hôm sau, tại quán mì nhỏ gần Tòa án. Cố Niệm, đeo kính, mặc áo sơ mi trắng đơn giản, đang gặm vội miếng bánh mì khô.
Một lúc sau, một người giao hàng bước vào quán, mang theo một hộp lớn đựng đầy thức ăn dinh dưỡng được đóng gói cẩn thận. Người giao hàng nhìn xung quanh và đặt hộp thức ăn trước mặt Cố Niệm.
"Xin lỗi, cô Cố Niệm phải không? Có người gửi cho cô. Trả tiền rồi."
Cố Niệm ngạc nhiên nhìn hộp thức ăn. Bên trong có một hộp giữ nhiệt đựng súp gà hạt sen nóng hổi, một hộp salad tươi với đủ chất xơ, và một ly sinh tố giàu vitamin. Tất cả đều được dán nhãn dinh dưỡng chi tiết, được tính toán khoa học.
Không có lời nhắn. Không có người gửi.
Cố Niệm ngay lập tức hiểu ra ai là người gửi. Chỉ có Lãnh Khải mới có thể làm một việc phức tạp, khoa học và hoàn hảo đến mức này. Anh ấy không chỉ gửi thức ăn, anh ấy gửi một "bản báo cáo dinh dưỡng" được thiết kế riêng.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng không thấy ai.
Cố Niệm cầm thìa lên, cô biết mình cần năng lượng. Cô không thể từ chối sự "quan tâm hợp pháp" này. Cô chỉ thầm nghĩ, Lãnh Khải không chỉ là "Vua Hợp Đồng", anh còn là "Kẻ Thao Túng Sự Quan Tâm" giỏi nhất.
Ngay buổi chiều hôm đó, tại phiên xét xử thứ hai, Cố Niệm đã đưa ra một câu hỏi khiến Lãnh Khải phải sửng sốt.
"Luật sư Lãnh, trong Điều khoản số 4.3 về trách nhiệm pháp lý sau sáp nhập, anh đã sử dụng từ 'thiết yếu'. Tuy nhiên, theo tiền lệ pháp lý của năm ngoái, từ 'thiết yếu' có thể được diễn giải là 'cần thiết nhưng không bắt buộc'. Nếu thay đổi từ này thành 'bắt buộc', nó sẽ ảnh hưởng như thế nào đến sự định giá của anh?"
Câu hỏi của cô là một cú đánh trực diện vào sự hoàn hảo của bản hợp đồng. Lãnh Khải ngay lập tức nhận ra, sự thiếu minh bạch đó là một lỗ hổng mà anh đã cố ý để lại. Cố Niệm đã phát hiện ra nó.
Anh nhìn Cố Niệm, ánh mắt anh đầy sự ngưỡng mộ. Cô vẫn là đối thủ mạnh nhất, không chỉ trong công việc mà còn trong cuộc chiến tình yêu của họ.
Lãnh Khải mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và chân thật. "Thẩm phán Cố, sự chính xác của cô luôn là điều khiến tôi nể phục. Tôi sẽ trình bày lại luận điểm của mình ở phiên tòa tiếp theo, để đảm bảo sự minh bạch tuyệt đối, đúng như tinh thần công lý của cô."
Hai người họ không nói một lời nào về chuyện ăn trưa. Nhưng Lãnh Khải biết, Cố Niệm đã nhận được thông điệp của anh: Anh sẽ chăm sóc cô, ngay cả khi anh phải tôn trọng ranh giới nghề nghiệp của cô.