728 từ · ~4 phút đọc
Sau phiên tòa lịch sử, Lãnh Khải giành chiến thắng vang dội. Uy tín của anh không chỉ được củng cố mà còn được nâng lên một tầm cao mới. Cùng với đó, danh dự của Cố Niệm được phục hồi hoàn toàn. Lý Phong phải đối mặt với các cáo buộc về phá hoại và phỉ báng.
Buổi tối hôm đó, căn hộ của Lãnh Khải tràn ngập sự yên tĩnh hiếm có. Cố Niệm nằm trên sofa, tay cầm một tập hồ sơ. Lãnh Khải ngồi bên cạnh, tay cầm ly rượu vang đỏ, nhưng ánh mắt anh không rời khỏi cô.
"Anh đã làm rất tốt, Khải," Cố Niệm nói, giọng cô đầy sự ngưỡng mộ chân thành. "Chiến lược sử dụng sự liêm chính của em làm vũ khí phản công là thiên tài. Anh đã biến sự yếu đuối thành sức mạnh."
Lãnh Khải đặt ly rượu xuống, anh đưa tay chạm vào chiếc nhẫn bạc trên tay cô. "Anh chỉ là thực thi hợp đồng, Cố Niệm. Điều khoản của chúng ta là bảo vệ sự nghiệp của nhau."
"Vậy, sau khi phiên tòa kết thúc, Hợp đồng Hôn nhân này có còn hiệu lực không?" Cố Niệm nhìn anh, ánh mắt cô chất chứa sự thăm dò. "Hay đây chỉ là một chiến lược tạm thời để bảo vệ danh dự của em?"
Lãnh Khải mỉm cười, nụ cười sâu lắng hơn bất kỳ lời bào chữa nào. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên ngón tay đeo nhẫn của cô.
"Thẩm phán Cố," Lãnh Khải nói, giọng anh trầm ấm. "Mục đích ban đầu của việc công bố là để bảo vệ em. Nhưng mục đích hiện tại là để kết thúc sự ngăn cách bảy năm."
Anh đứng dậy, đi đến ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một tập tài liệu được đóng dấu đỏ cẩn thận.
"Em luôn thích sự rõ ràng của pháp lý, vậy thì anh sẽ cho em một Phán Quyết Vô Hạn."
Lãnh Khải đưa tập tài liệu cho cô. Đó là Giấy Đăng Ký Kết Hôn đã hoàn tất, được đăng ký vào buổi sáng trước phiên tòa đối đầu, khi Cố Niệm còn chưa biết.
Cố Niệm mở tập tài liệu, cô không thể tin vào mắt mình. Tên cô và tên Lãnh Khải nằm cạnh nhau, được xác nhận hợp pháp.
"Lãnh Khải! Anh... anh tự tiện làm điều này? Anh thậm chí không hỏi ý kiến em!" Cố Niệm vừa ngạc nhiên, vừa có chút bối rối.
"Em đã giao cho anh quyền lực tuyệt đối để bảo vệ em, và anh đã thực thi quyền lực đó," Lãnh Khải giải thích một cách hợp lý. "Em đã đeo chiếc nhẫn, chấp nhận kế hoạch công khai. Anh chỉ đơn giản là hợp pháp hóa điều khoản cam kết đó. Đây là một hợp đồng hoàn hảo, không có lỗ hổng."
Cố Niệm nhìn anh, sự giận dỗi nhỏ nhoi tan biến thành sự cảm động sâu sắc. Cô biết, sự độc đoán này là biểu hiện cao nhất của tình yêu anh dành cho cô, là cách anh đảm bảo cô sẽ không bao giờ có thể chạy trốn nữa.
"Anh luôn là Luật sư Chiếm Hữu," Cố Niệm thở dài, nhưng cô mỉm cười.
"Anh đã chờ em bảy năm, Cố Niệm," Lãnh Khải nói, giọng anh đầy dịu dàng. "Anh không muốn lãng phí thêm một giây nào nữa. Em đã là vợ hợp pháp của anh. Em không chỉ là thẩm phán của công lý; em là thẩm phán của cuộc đời anh."
Cố Niệm đứng dậy, cô ôm chặt lấy anh. Sự ôm ấp này là sự chấp nhận cuối cùng, sự hòa giải hoàn hảo giữa nguyên tắc và tình yêu.
"Vậy, Luật sư Lãnh," Cố Niệm nói, "điều khoản tiếp theo của Hợp đồng Vô Hạn này là gì?"
Lãnh Khải siết chặt vòng tay. "Điều khoản tiếp theo là sự kết nối. Chúng ta sẽ không bao giờ để công việc ngăn cách nhau nữa. Chúng ta sẽ xây dựng một Sợi Dây Liên Kết Mới, nơi sự nghiệp của cả hai không phải là rào cản, mà là nền tảng."
Đêm đó, họ không thảo luận về luật pháp hay hợp đồng nữa. Họ chỉ còn lại tình yêu, chân thật và vô hạn. Bảy năm chờ đợi đã kết thúc bằng một Phán Quyết Vô Hạn đầy yêu thương.