719 từ · ~4 phút đọc
Hôn nhân đối với Lãnh Khải và Cố Niệm không phải là những chuyến du lịch lãng mạn thông thường. Nó là sự hòa quyện giữa công việc và tình yêu, một Tuần Trăng Mật Pháp Lý độc đáo.
Cố Niệm chính thức quay trở lại Tòa án sau kỳ nghỉ phép, nhưng giờ đây cô là Thẩm phán Cố Niệm Lãnh, mang trên mình cả trách nhiệm công lý lẫn sự bảo vệ của Lãnh Khải.
Lãnh Khải cũng bắt đầu điều chỉnh lại lịch trình của mình. Anh dành nhiều thời gian hơn cho gia đình, nhưng không ngừng công việc. Anh và Cố Niệm cùng nhau ăn sáng, thảo luận về các tiền lệ pháp lý phức tạp, thay vì bàn luận về thời tiết.
Một buổi tối, khi đang sắp xếp lại phòng sách, Lãnh Khải tìm thấy một tập hồ sơ cũ mà Cố Niệm đã để lại từ bảy năm trước: dự án nghiên cứu về Luật Hợp Đồng Vô Hiệu.
"Đây là luận văn tốt nghiệp của em," Cố Niệm giải thích khi thấy anh cầm nó. "Em đã nghiên cứu về những điều khoản hợp đồng được thiết lập trên sự lừa dối hoặc thiếu tự nguyện."
Lãnh Khải đặt hồ sơ xuống, ánh mắt anh đầy vẻ nghiêm túc. "Anh đã tự ý đăng ký kết hôn với em. Theo nguyên tắc của em, việc này có thể bị xem là thiếu sự tự nguyện. Vậy, Hợp đồng Hôn nhân của chúng ta có nguy cơ bị vô hiệu không, Thẩm phán Lãnh?"
Cố Niệm tiến đến, nhẹ nhàng ôm lấy eo anh. "Anh Lãnh," cô nói, nụ cười ẩn hiện. "Luận văn của em cũng có đề cập đến một điều khoản ngoại lệ. Đó là khi hành vi đơn phương được thực hiện vì lợi ích tối cao của đối phương, và đối phương sau đó đã chấp nhận bằng hành động."
Cô đưa tay lên ngực anh. "Anh đã làm điều đó để bảo vệ danh dự của em. Và em đã chấp nhận bằng cách quay lại làm việc và đeo chiếc nhẫn này. Vì vậy, theo lý thuyết, hợp đồng của chúng ta hoàn toàn có hiệu lực pháp lý và đạo đức."
Sự rõ ràng và logic của cô khiến Lãnh Khải hoàn toàn thỏa mãn. Anh hôn lên trán cô. "Em luôn là người phụ nữ hợp lý nhất mà anh từng biết."
"Chỉ khi đối mặt với anh," Cố Niệm đáp.
Sau đó, Lãnh Khải đưa cô đến một căn phòng bí mật trong căn hộ của anh. Đó là một phòng trưng bày nhỏ, nơi anh cất giữ những chiến thắng quan trọng nhất trong sự nghiệp. Nhưng ở trung tâm căn phòng, có một tấm bảng trống, treo phía trên một chiếc bàn làm việc mới.
"Đây là phòng làm việc chung của chúng ta," Lãnh Khải nói. "Anh đã thiết kế nó để chúng ta có thể làm việc cùng nhau, không phải về cùng một vụ án, mà về cùng một mục tiêu: công lý."
Anh lấy ra một tờ giấy, không phải là giấy tờ pháp lý, mà là một tờ giấy trắng đơn giản. Anh đưa cho Cố Niệm.
"Em đã giữ lời hứa bảy năm của mình. Giờ đây, anh muốn đưa ra Lời Hứa Thứ Hai."
Lãnh Khải nhìn cô, ánh mắt anh dịu dàng nhưng kiên định như lời tuyên thệ.
"Anh hứa sẽ luôn tôn trọng nguyên tắc công bằng của em. Anh hứa sẽ không bao giờ để tình yêu của anh trở thành sự kiểm soát hay gánh nặng cho em. Và anh hứa, bất kể cuộc đời có đưa ra phán quyết nào, anh sẽ luôn là luật sư duy nhất bảo vệ hạnh phúc của em."
Cố Niệm cầm tờ giấy, cảm thấy xúc động sâu sắc. Lời hứa này không còn là một hợp đồng bằng văn bản, mà là một cam kết bằng trái tim.
"Em chấp nhận lời hứa này," Cố Niệm nói. "Và em hứa, em sẽ luôn là nguyên tắc vàng định hướng mọi quyết định của anh."
Họ ôm nhau, trong căn phòng sách tĩnh lặng. Tuần Trăng Mật Pháp Lý của họ vừa mới bắt đầu, được xây dựng trên sự thật, sự tôn trọng và một Hợp đồng Tình Yêu Vô Thời Hạn không thể bị vô hiệu.