815 từ · ~5 phút đọc
Lãnh Khải không tốn nhiều thời gian để xác định vị trí của Cố Niệm. Với quyền lực và mạng lưới thông tin của mình, việc tìm ra nơi nghỉ ngơi bí mật của một thẩm phán đang muốn tránh mặt là điều không quá khó khăn. Cô đã thuê một căn hộ nhỏ, yên tĩnh ở khu vực ngoại ô gần bờ biển, nơi cô có thể tận hưởng sự ẩn dật tuyệt đối.
Lãnh Khải tôn trọng mong muốn không tiếp xúc của cô. Anh quyết định thực hiện một Quyền Lực Đơn Phương – chăm sóc và bảo vệ cô mà không để cô biết. Đối với Lãnh Khải, đây không phải là sự kiểm soát, mà là việc thực hiện các điều khoản của Hợp đồng Tình Yêu Vô Thời Hạn mà không cần sự đồng thuận tạm thời của đối phương.
Trước tiên, anh xử lý những rắc rối mà việc Cố Niệm rút lui khỏi vụ án H&T gây ra. Anh biết rõ, cấp trên Tòa án đang không hài lòng.
Lãnh Khải gọi điện trực tiếp cho Chủ tịch Tòa án Kinh tế, một người bạn cũ và là đối thủ đáng kính.
"Chủ tịch," giọng Lãnh Khải lạnh lùng và dứt khoát. "Tôi biết việc Thẩm phán Cố Niệm rút lui đã gây ra sự chậm trễ không đáng có. Tôi có thể khẳng định, sự rút lui đó là vì nguyên tắc tuyệt đối của cô ấy, không phải vì áp lực."
"Luật sư Lãnh," Chủ tịch Tòa án đáp, giọng đầy ngờ vực. "Việc anh lên tiếng bảo vệ thẩm phán thụ lý vụ án của anh là điều chưa từng có. Anh có chắc anh đang hành động vì lợi ích công ty hay vì lợi ích cá nhân?"
"Tôi đang hành động vì tinh thần công lý," Lãnh Khải nhấn mạnh. "Tôi cam kết, bằng uy tín cá nhân của tôi, sẽ hợp tác tối đa với thẩm phán mới để đẩy nhanh tiến trình vụ án. Tôi cũng xin đề nghị, không nên có bất kỳ hình thức kỷ luật hay nghi ngờ nào đối với Bác sĩ Cố Niệm. Cô ấy đã làm điều đúng đắn nhất, xét về mặt đạo đức nghề nghiệp."
Lời can thiệp của Lãnh Khải, mạnh mẽ và công khai, đã dập tắt mọi nghi ngờ và áp lực lên Cố Niệm từ Tòa án. Anh đã âm thầm bảo vệ sự nghiệp của cô, đảm bảo rằng sự hy sinh của cô không phải là vô ích. Anh đã ban cho cô một Bản Án Dịu Dàng từ giới pháp lý.
Tiếp theo là việc đảm bảo cuộc sống cá nhân của cô.
Tại căn hộ nhỏ ven biển, Cố Niệm đang cố gắng tận hưởng sự yên bình. Cô dành thời gian đi dạo trên bãi biển và đọc sách pháp lý. Cô cảm thấy nhẹ nhõm khi không phải đối mặt với Lãnh Khải trên tòa nữa, nhưng lại thấy trống vắng một cách kỳ lạ.
Chiều hôm đó, Cố Niệm mở cửa nhận gói hàng từ dịch vụ chuyển phát. Đó là một hộp dụng cụ vẽ màu nước cao cấp cùng một giá vẽ nhỏ. Cô chưa từng đặt mua những thứ này.
Bên trong hộp có một tấm thiệp nhỏ, không chữ ký, chỉ có dòng chữ được đánh máy:
Nghỉ ngơi không phải là ngừng hoạt động, mà là chuyển năng lượng. Tôi nhớ cô từng nói, khi còn bé, cô thích vẽ tranh phong cảnh. Hãy để tâm trí được thư giãn.
Cố Niệm nắm chặt tấm thiệp. Cô biết đó là Lãnh Khải. Anh luôn nhớ những chi tiết nhỏ nhất về cô. Anh đang cố gắng lấp đầy khoảng trống bằng những hành động chu đáo. Cô không giận anh; cô chỉ cảm thấy bất lực trước sự thấu hiểu sâu sắc của anh.
Anh đã không xâm phạm không gian của cô, không phá vỡ nguyên tắc của cô, nhưng lại sử dụng mọi phương tiện để chứng minh rằng, dù ở xa, anh vẫn là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô.
Cố Niệm mỉm cười cay đắng. Lãnh Khải không chỉ là một luật sư giỏi; anh là một chiến lược gia tình yêu bậc thầy. Anh đã buộc cô phải chấp nhận sự chăm sóc của anh, bằng cách gói nó trong vẻ ngoài của sự tôn trọng.
Cô đặt giá vẽ lên ban công, đối diện với bờ biển. Cô lấy ra chiếc nhẫn bạc được khắc ‘∞’ trong hộp nhung đen, đặt lên bệ cửa sổ, đối diện với bức tranh dang dở về ngọn hải đăng.
"Lãnh Khải," cô thì thầm, "anh đã thắng một phiên tòa nữa, nhưng cuộc chiến này chưa kết thúc."
Cô biết, anh đang đợi cô quay lại, không phải vì anh tìm được cô, mà vì cô đã sẵn sàng đối mặt với lời hứa vô hạn ấy.