Chương 15: Đôi mắt nhìn thế giới
Dù Lục Khiêm đã chi trả toàn bộ khoản nợ chính để cứu Thanh Vân Cư, nhưng di sản tài chính cũ vẫn còn những vết bẩn khó xóa. Doãn Bách vẫn phải vật lộn với những rắc rối vụn vặt: các khoản phí phạt chậm trễ từ ngân hàng, những hợp đồng cung cấp nguyên liệu cũ với điều khoản bất lợi, và những đòi hỏi không dứt từ người cũ của anh, Văn Khải, người vẫn cố gắng moi móc thông tin.
Một buổi sáng, Doãn Bách nhận được một cuộc gọi làm anh tái mặt. Đó là một luật sư từ ngân hàng cũ, yêu cầu anh thanh toán gấp một khoản phí phạt lớn vì vi phạm hợp đồng thế chấp (thực chất là một thủ tục phức tạp và lắt léo mà Văn Khải đã sắp đặt trước). Luật sư đe dọa sẽ kiện cá nhân Doãn Bách.
Doãn Bách cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng chứng rối loạn lo âu lập tức bùng phát. Anh đi đi lại lại trong xưởng gốm, bàn tay nắm chặt điện thoại.
“Nhưng khoản nợ đã được thanh toán hết rồi! Đây là hành vi lừa đảo!”
"Ngài Doãn Bách," giọng luật sư lạnh lùng, "chúng tôi chỉ làm việc theo hợp đồng. Nếu không thanh toán trong 24 giờ, chúng tôi sẽ khởi kiện.”
Doãn Bách cúp máy, gần như sụp đổ. Anh không muốn làm phiền Lục Khiêm, nhưng anh cũng không còn khả năng tự giải quyết những rắc rối pháp lý phức tạp này. Anh đã mất niềm tin vào hệ thống và vào chính khả năng tự bảo vệ mình.
Doãn Bách không biết rằng, cuộc gọi của anh, dù diễn ra trong xưởng gốm ở tầng trệt, đã bị Lục Khiêm ở phòng làm việc tầng trên nghe thấy một phần. Lục Khiêm đã lắp đặt hệ thống âm thanh chất lượng cao để giám sát an ninh, và nó cũng vô tình thu được những âm thanh lớn từ tầng dưới.
Lục Khiêm, với tai nghe gắn trong, chỉ nghe được những từ khóa: “phí phạt,” “24 giờ,” và “khởi kiện.”
Anh ta lập tức hiểu vấn đề. Đây không phải là khoản nợ, đây là những rắc rối nhỏ nhưng dai dẳng mà một người không có kinh nghiệm pháp lý như Doãn Bách không thể giải quyết.
Lục Khiêm không hề hỏi Doãn Bách về chuyện đó. Anh ta chỉ gọi điện cho thư ký riêng, ông Trần, một người có khả năng giải quyết khủng hoảng xuất sắc.
"Ông Trần, kiểm tra lại toàn bộ hồ sơ thanh toán của Thanh Vân Cư. Tôi cần danh sách chi tiết về mọi hợp đồng, mọi khoản phạt, và bất kỳ bên liên quan nào cố gắng trục lợi sau khi khoản nợ chính được thanh toán. Giải quyết triệt để. Trong 12 giờ."
"Nhưng Lục tổng, đó không phải là việc của Lục Thị," Ông Trần nói.
"Nó là việc của tôi," Lục Khiêm đáp, giọng không cho phép bất kỳ sự phản bác nào. "Anh chỉ cần dọn dẹp nó. Tôi muốn sự ổn định tuyệt đối trong cuộc sống hôn nhân hợp đồng này. Không rắc rối, không căng thẳng."
Lục Khiêm vẫn bọc hành động của mình trong cái vỏ của lý trí và hợp đồng. Nhưng thực chất, anh ta đang dùng đôi mắt nhìn thế giới của mình – đôi mắt của một doanh nhân có quyền lực, để bảo vệ thế giới mong manh của Doãn Bách (Thanh Vân Cư) một cách vô điều kiện.
Chỉ vài giờ sau, mọi thứ đã thay đổi.
Khi Doãn Bách đang cố gắng gọi điện cho luật sư riêng (người mà anh chỉ thuê được theo giờ), điện thoại anh rung lên. Là luật sư từ ngân hàng cũ.
"Ngài Doãn Bách, tôi xin lỗi. Có vẻ như chúng tôi đã gửi nhầm thông báo. Khoản phí phạt đã được thanh toán hoàn toàn, và hợp đồng đã được giải quyết hợp pháp. Chúng tôi sẽ không làm phiền ngài nữa. Chúc ngài một ngày tốt lành.”
Doãn Bách đứng lặng. Mọi thứ được giải quyết nhanh đến mức phi lý.
Anh kiểm tra tài khoản, không có giao dịch nào được thực hiện từ phía anh.
Anh kiểm tra email, và tìm thấy một email ngắn ngủi từ một tài khoản lạ, chỉ ghi là “Lục Thị - Phòng Pháp chế.” Email đó đính kèm một file PDF, là bản sao thỏa thuận hủy bỏ khoản phạt và bồi thường thiệt hại cho Doãn Bách.
Không có tên Lục Khiêm. Không có lời giải thích. Chỉ là sự can thiệp lạnh lùng, dứt khoát của một quyền lực vô hình.
Doãn Bách ngước nhìn lên lầu. Cánh cửa phòng làm việc của Lục Khiêm vẫn đóng kín. Anh ta vẫn là một cỗ máy, không hề có dấu hiệu gì là người vừa cứu anh khỏi một cơn ác mộng pháp lý.
Nhưng Doãn Bách cảm thấy một luồng hơi ấm tràn ngập. Anh không còn cảm thấy cô đơn khi đối mặt với những rắc rối của thế giới bên ngoài. Lục Khiêm, người đàn ông sắt đá này, đã lặng lẽ đứng sau, dùng quyền lực của mình như một tấm khiên vững chắc.
Anh nhận ra, sự an toàn mà Lục Khiêm mang lại không chỉ là tiền, mà là sự ổn định tuyệt đối mà anh đã khao khát từ lâu.
Anh cầm chiếc thẻ quà tặng dụng cụ gốm mà Lục Khiêm tặng. Anh không chỉ mua vật liệu tốt nhất. Anh đã có được sự tự tin, vì anh biết, anh có một người bảo vệ không vụ lợi (ít nhất là theo cách mà anh đã từng bị lợi dụng).
Anh quay lại với bàn gốm, cảm thấy đôi tay mình vững vàng hơn bao giờ hết.