Chương 14: Vị cà phê không đường
Sau khi nhận được món quà gốm, Lục Khiêm vẫn không nói gì với Doãn Bách. Sự im lặng của anh ta vừa là sự tôn trọng, vừa là sự lúng túng khi phải đối diện với cảm xúc chân thật.
Tuy nhiên, Doãn Bách cảm nhận được sự thay đổi. Lục Khiêm không còn vội vã rời khỏi nhà ngay sau bữa sáng nữa. Anh ta thỉnh thoảng liếc nhìn Doãn Bách, hoặc nán lại vài phút ở khu vực bếp.
Doãn Bách, với sự nhạy cảm của một nghệ sĩ và kinh nghiệm của một người bị tổn thương, bắt đầu quan sát Lục Khiêm kỹ lưỡng hơn. Anh nhận ra một thói quen nhỏ nhưng đáng lo ngại: cà phê không đường.
Mỗi sáng, Lục Khiêm luôn uống một cốc cà phê đen đặc, không đường, không sữa. Đó là một thói quen mà nhiều doanh nhân bận rộn có, nhưng đối với Lục Khiêm, nó có vẻ khắc nghiệt hơn.
Sáng hôm đó, khi Doãn Bách đang chuẩn bị trà trong bếp, Lục Khiêm bước vào, vẻ mặt hơi mệt mỏi.
Anh ta rót cà phê từ máy, mùi cà phê mạnh lan tỏa.
“Anh có vẻ mệt,” Doãn Bách lên tiếng, không nhìn thẳng Lục Khiêm.
“Một đêm họp xuyên lục địa,” Lục Khiêm đáp cụt lủn, đặt cốc cà phê xuống.
Doãn Bách nhẹ nhàng đặt một chiếc hộp nhỏ bằng thiếc bên cạnh cốc cà phê. Bên trong là một ít đường phèn nghiền nhỏ và một chiếc thìa sứ mini.
“Đây là gì?” Lục Khiêm nhướng mày.
“Đường phèn nghiền,” Doãn Bách trả lời. “Không phải đường tinh luyện. Nó có vị ngọt dịu và ít gây hại cho dạ dày hơn. Tôi nghĩ anh nên cho một chút vào cà phê.”
Lục Khiêm nhìn chiếc hộp thiếc và cà phê đen kịt của mình. “Tôi không dùng đường.”
“Tôi biết,” Doãn Bách nói, giọng bình thản. “Nhưng tôi thấy anh luôn uống cà phê không đường, ngay cả khi anh đang kiệt sức. Lục tổng, anh đã đủ khắt khe với bản thân rồi. Thỉnh thoảng, anh có thể cho phép mình nhận một chút vị ngọt.”
Doãn Bách không nói thẳng ra: Anh đang tự trừng phạt bản thân vì cái chết của em trai. Nhưng Lục Khiêm hiểu được ẩn ý đó. Việc từ chối mọi sự dễ chịu, từ chối vị ngọt trong cuộc sống, là một cách để Lục Khiêm duy trì cảm giác tội lỗi và sự nghiêm khắc với chính mình.
Lục Khiêm im lặng. Anh ta cảm thấy bị nhìn thấu, và điều này khiến anh ta hơi khó chịu, nhưng cũng không thể phủ nhận.
“Tôi không quen với vị ngọt,” Lục Khiêm cuối cùng nói, giọng có chút bảo vệ.
“Vậy thì hãy làm quen,” Doãn Bách khuyến khích, quay lại với công việc của mình. “Không phải là phá vỡ nguyên tắc, mà là tự thưởng cho sự nỗ lực của bản thân. Anh đã làm việc rất chăm chỉ.”
Lục Khiêm đứng đó, cầm cốc cà phê. Anh ta nhìn chằm chằm vào chiếc hộp đường phèn. Cuối cùng, anh ta làm một việc chưa từng làm trong nhiều năm: Anh ta dùng chiếc thìa sứ nhỏ, múc một nhúm đường phèn nghiền, thả vào cốc cà phê đen.
Anh ta khuấy nhẹ, sau đó đưa lên miệng.
Vị đắng mạnh mẽ của cà phê ngay lập tức được dịu đi bởi vị ngọt tinh tế của đường phèn.
Lục Khiêm nhắm mắt lại. Đó là một sự dễ chịu gần như bị lãng quên.
Anh ta không nói thêm lời nào với Doãn Bách, chỉ gật đầu một cái thật khẽ, gần như không thể nhận ra, rồi đi thẳng lên phòng làm việc.
Doãn Bách đã nhìn thấy cái gật đầu đó. Anh biết, anh không chỉ đưa cho Lục Khiêm một loại gia vị, mà là một sự cho phép để anh ta tự đối xử tốt hơn với chính mình.
Buổi chiều hôm đó, khi Doãn Bách đang làm gốm, anh tìm thấy trên bàn làm việc một thẻ quà tặng của một cửa hàng dụng cụ gốm nổi tiếng, được đặt dưới cốc trà hoa cúc của anh.
Kèm theo là một mẩu giấy nhắn, với nét chữ dứt khoát của Lục Khiêm:
"Cảm ơn vì sự... nhắc nhở. Anh nên mua những vật liệu tốt nhất cho công việc. Điều khoản chi phí."
Lục Khiêm vẫn gói gọn sự biết ơn trong vỏ bọc của hợp đồng và lý trí. Nhưng Doãn Bách mỉm cười, anh hiểu. Anh đã được đền đáp bằng sự ổn định vật chất, đổi lại anh đã trao cho Lục Khiêm một chút vị ngọt trong cuộc sống.