MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Trong Ánh Hoàng HônChương 13

Hợp Đồng Trong Ánh Hoàng Hôn

Chương 13

770 từ · ~4 phút đọc

Chương 13: Sức mạnh của đất sét

Sau cuộc trò chuyện ngắn ngủi nhưng sâu sắc về Lục Dương, Lục Khiêm rút lui hoàn toàn vào phòng làm việc. Anh ta dường như bận rộn hơn, nhưng Doãn Bách biết, đó chỉ là cách anh ta che giấu sự bối rối và tổn thương vừa bị khuấy động.

Doãn Bách quyết định đã đến lúc bắt tay vào tác phẩm đặc biệt mà anh đã ấp ủ từ sau đêm nhìn thấy Lục Khiêm cô độc: một tác phẩm dành cho Lục Dương và nỗi đau của Lục Khiêm.

Anh không chọn làm một chiếc bình thông thường. Anh chọn làm một bộ đôi tượng gốm nhỏ.

Một tượng là một chiếc máy bay giấy đang cất cánh, được làm từ đất sét trắng tinh khiết, tượng trưng cho sự tự do và tuổi thơ của Lục Dương.

Tượng còn lại là một khối đá hình hộp vững chắc, thô ráp, được bao bọc bởi một lớp men tối màu – tượng trưng cho Lục Khiêm, người luôn cố gắng xây dựng sự kiên cố và kiểm soát bản thân, nhưng bên trong lại có những vết nứt ẩn.

Anh nung hai tác phẩm này cùng nhau, trong cùng một lò nung.

Quá trình nung kéo dài ba ngày, và trong thời gian đó, Doãn Bách hoàn toàn tập trung. Anh tỉ mỉ tráng lớp men cho khối đá của Lục Khiêm, cố tình để lại một vài đường nét chưa hoàn hảo, nơi men bị co lại, để lộ ra lớp đất sét bên trong – những vết nứt của nỗi đau.

Khi tác phẩm hoàn thành và nguội hẳn, Doãn Bách đặt chúng lên một chiếc đĩa gỗ nhỏ. Anh mang chúng lên phòng khách, đặt trên chiếc bàn cà phê ở vị trí dễ thấy nhất, nơi Lục Khiêm luôn ngồi đọc tài liệu mỗi tối.

Anh không nói gì, không kèm theo lời nhắn nào. Anh muốn Lục Khiêm tự nhìn thấy, tự cảm nhận.

Tối hôm đó, Lục Khiêm trở về nhà muộn hơn thường lệ. Anh ta mệt mỏi, cà vạt nới lỏng, khác hẳn hình ảnh chỉnh tề thường ngày.

Anh ta bước vào phòng khách, theo thói quen đi thẳng đến chiếc bàn cà phê, định cầm lấy tập hồ sơ.

Anh ta khựng lại.

Ánh mắt anh ta rơi vào hai tác phẩm gốm nhỏ.

Chiếc máy bay giấy gốm trắng, tinh khôi, dường như đang chuẩn bị bay lên khỏi mặt đất. Khối đá đen thô ráp, trầm mặc, đứng im lặng bên cạnh.

Lục Khiêm đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào khối đá. Ngón tay anh ta lướt qua những đường men chưa hoàn hảo, cảm nhận được sự sần sùi và những vết nứt nhỏ.

Anh ta hiểu ngay lập tức.

Chiếc máy bay là Lục Dương. Khối đá là chính anh. Doãn Bách đã dùng gốm để nói lên điều mà anh không dám thừa nhận: Anh đang bị vỡ từ bên trong.

Lục Khiêm nhặt chiếc máy bay gốm lên. Nó nhẹ, nhưng mang lại một cảm giác nặng trĩu. Anh ta giữ nó trong lòng bàn tay, nhớ lại cảm giác nắm chặt chiếc khung ảnh cũ.

Anh ta quay đầu lại, nhìn về phía xưởng gốm dưới tầng trệt. Cánh cửa xưởng đã đóng. Doãn Bách không hề ở đó để chờ đợi phản ứng hay đòi hỏi sự công nhận.

Doãn Bách đã truyền tải một thông điệp mạnh mẽ và tinh tế: Tôi thấy nỗi đau của anh. Tôi hiểu anh.

Sức mạnh của nghệ thuật nằm ở đó. Nó vượt qua logic, vượt qua hợp đồng, đi thẳng vào cảm xúc. Doãn Bách đã dùng ngôn ngữ của đất sét để kéo Lục Khiêm ra khỏi vỏ bọc lý trí của mình.

Lục Khiêm không biết phải làm gì với cảm xúc này. Anh ta chưa bao giờ nhận được món quà nào chân thành đến vậy. Món quà không mua được bằng tiền, và không thể đánh giá bằng giá trị thị trường.

Anh ta im lặng đứng đó rất lâu. Cuối cùng, Lục Khiêm mang hai tác phẩm gốm lên phòng làm việc.

Anh ta đặt chiếc máy bay gốm trắng và khối đá đen lên kệ sách, ngay bên cạnh chiếc khung ảnh của Lục Dương.

Đêm đó, Lục Khiêm vẫn làm việc, nhưng hiệu suất của anh ta có vẻ giảm đi. Thỉnh thoảng, anh ta lại ngước nhìn hai tác phẩm gốm nhỏ, như thể đang tìm kiếm một sự kết nối, một sự an ủi.

Đó là đêm đầu tiên, Lục Khiêm cảm thấy phòng làm việc của mình, dù vẫn đóng kín, nhưng đã không còn cô độc nữa.