Chương 12: Cảm giác tội lỗi của người sống sót
Sau sự cố cây xanh, mối quan hệ giữa hai người trở nên tinh tế hơn. Họ vẫn giữ khoảng cách hợp đồng, nhưng có một sự tôn trọng và hiểu biết ngầm.
Chiều hôm đó, Doãn Bách đang hoàn thiện một lô gốm sứ mới trong xưởng. Lục Khiêm bất ngờ bước vào. Anh ta không nói gì, chỉ đứng dựa vào khung cửa, quan sát. Đây là một hành động hiếm hoi, vì Lục Khiêm thường rất quý trọng thời gian.
"Anh có rắc rối với vật liệu?" Lục Khiêm hỏi, nhìn vào đống đất sét được chất đống.
"Không. Tôi chỉ đang thử một loại đất sét mới. Nó khó định hình hơn loại cũ, nhưng màu sắc sau khi nung sẽ rất đẹp," Doãn Bách trả lời, tay vẫn thuần thục xoay bàn gốm.
Sau một lúc im lặng, Lục Khiêm đột nhiên lên tiếng, giọng anh ta đều đều, không nhìn vào Doãn Bách, mà nhìn vào không gian vô định trước mặt.
"Em trai tôi, nó thích sưu tập mô hình máy bay."
Doãn Bách dừng tay. Anh ngẩng đầu lên, biết rằng đây là một khoảnh khắc quan trọng. Lục Khiêm đang chia sẻ, theo cách lạnh lùng và không cảm xúc của riêng anh.
"Nó tên là Lục Dương," Lục Khiêm tiếp tục, "Nó nhỏ hơn tôi bảy tuổi. Nó rất... hiếu động. Trái ngược hoàn toàn với tôi."
Doãn Bách không nói gì, chỉ lắng nghe. Anh biết, việc cố gắng an ủi lúc này sẽ chỉ khiến Lục Khiêm rút lui.
"Nó thích những thứ bay lượn, tự do. Tôi thì thích những thứ có cấu trúc, vững chắc. Tôi luôn cho rằng những thứ vững chắc là an toàn." Lục Khiêm tự nhếch mép một nụ cười mỉa mai.
"Tai nạn xảy ra vào mùa hè. Nó lén đi thi đấu mô hình máy bay ở ngoại ô. Nó rủ tôi đi cùng. Tôi từ chối vì có một cuộc họp cổ đông quan trọng."
Giọng Lục Khiêm vẫn điềm tĩnh, nhưng Doãn Bách cảm nhận được một sự nghẹn lại sâu thẳm.
"Một trận bão lớn bất ngờ ập đến, và nó đã gặp tai nạn trên đường về." Lục Khiêm dừng lại. "Nếu tôi đi cùng, có lẽ tôi đã ngăn cản nó. Hoặc ít nhất, tôi sẽ lái xe an toàn hơn."
Lục Khiêm quay lại nhìn thẳng vào Doãn Bách. Đôi mắt anh ta không có nước mắt, nhưng chứa đựng một nỗi đau lạnh lẽo và vô tận.
"Anh biết không, Doãn Bách. Từ đó đến giờ, tôi luôn cảm thấy mình mắc kẹt. Cảm giác tội lỗi của người sống sót. Tôi đã chọn công việc thay vì gia đình. Tôi đã chọn sự an toàn của mình, và nó phải trả giá. Tôi phải sống cho cả hai, và phải sống thật tốt, để cái chết của nó không vô nghĩa."
Doãn Bách hiểu rồi. Đây là lý do Lục Khiêm làm việc không ngừng nghỉ, lý do anh ta tự trừng phạt mình bằng sự lạnh lùng và cô độc. Anh ta đang cố gắng gánh vác trách nhiệm không thuộc về mình.
"Lục tổng," Doãn Bách nói, nhẹ nhàng và chậm rãi. "Anh đã làm hết sức mình với những gì anh biết lúc đó. Một cuộc họp cổ đông là quan trọng, và anh không thể dự đoán được bão."
"Nhưng tôi là anh trai nó!" Lục Khiêm đột nhiên bật lại, giọng anh ta hơi lớn hơn.
"Việc anh sống sót không phải là một tội lỗi," Doãn Bách tiếp tục, giọng vẫn điềm tĩnh. "Lục Dương chắc chắn không muốn thấy anh tự hành hạ mình như thế này. Nó muốn anh sống, Lục tổng. Không phải sống thay nó, mà là sống vì chính anh."
Lục Khiêm im lặng. Anh ta chưa từng nhận được sự phản bác nào như thế này. Mọi người xung quanh đều nhìn anh ta với sự ngưỡng mộ hoặc sợ hãi, không ai dám phủ nhận gánh nặng tinh thần mà anh ta đang mang.
Lục Khiêm quay lưng đi thẳng, không nói lời nào.
"Tôi phải làm việc," anh ta nói. "Anh cứ tiếp tục đi."
Anh ta đi lên lầu, cánh cửa phòng làm việc đóng lại. Lần này, sự im lặng của anh ta không phải là sự lạnh lùng, mà là sự bối rối và tự vệ.
Doãn Bách thở dài. Anh biết, anh vừa chạm vào một vết thương sâu thẳm, nhưng đó là bước đầu tiên để Lục Khiêm nhận ra: không phải mọi thứ đều có thể kiểm soát bằng logic và sự lạnh lùng.
Anh nhìn vào chiếc bình đang xoay trên bàn gốm. Anh biết, đây là thời điểm anh phải bắt đầu làm một tác phẩm dành riêng cho Lục Khiêm, một tác phẩm mà anh hy vọng có thể hàn gắn được trái tim bị vỡ của người chồng hợp đồng.