Chương 11: Khu vườn bí mật
Kể từ ngày nhìn thấy Lục Khiêm ngủ quên với chiếc khung ảnh của em trai, Doãn Bách đã thay đổi cách nhìn về người chồng hợp đồng. Lục Khiêm không chỉ là "Bên A" lạnh lùng, mà là một linh hồn bị tổn thương, cố gắng giấu kín nỗi đau dưới vỏ bọc công việc và quyền lực.
Doãn Bách muốn làm điều gì đó, không phải vì hợp đồng, mà vì sự đồng cảm.
Anh biết Lục Khiêm luôn cố gắng tạo ra trật tự và sự sạch sẽ trong nhà, điều này có thể liên quan đến việc anh ta cố gắng kiểm soát mọi thứ sau sự mất mát. Nhưng phòng làm việc của Lục Khiêm, dù sạch sẽ, lại thiếu sức sống. Nó chỉ có màu xám, đen và trắng.
Sáng sớm hôm đó, Doãn Bách bí mật thực hiện kế hoạch của mình. Anh lái xe ra ngoài, ghé vào một vườn ươm nhỏ. Anh không mua những loại hoa sặc sỡ, mà chọn những loại cây có khả năng sống tốt trong nhà và có màu xanh dịu mát, mang lại sự bình yên: một chậu Lan Ý và một chậu Phát Lộc nhỏ.
Anh trở về biệt thự, rón rén đi lên lầu.
Phòng làm việc của Lục Khiêm đã mở cửa. Anh ta đang tắm sau khi tập thể dục buổi sáng, chuẩn bị đi làm.
Doãn Bách đặt chậu Phát Lộc nhỏ xinh lên góc bàn làm việc của Lục Khiêm. Cây có màu xanh tươi tắn, không quá lớn, không chiếm nhiều không gian, nhưng đủ để phá vỡ sự đơn điệu của màu gỗ mun và giấy tờ.
Anh đặt một mẩu giấy nhỏ dưới chậu cây.
"Cây xanh giúp giảm căng thẳng mắt và lọc không khí. Đừng quên tưới nước mỗi tuần."
Đó là một lời nhắn mang tính chất chức năng, không hề lãng mạn, phù hợp với "Quy tắc của sự im lặng" mà Lục Khiêm đã thiết lập.
Doãn Bách nhanh chóng rời đi và trở về xưởng gốm trước khi Lục Khiêm ra khỏi phòng tắm. Anh không muốn Lục Khiêm nghĩ anh đang cố gắng can thiệp hay đòi hỏi sự chú ý.
Khoảng nửa giờ sau, Lục Khiêm bước xuống nhà. Anh ta mặc bộ vest hoàn hảo, sẵn sàng cho một ngày làm việc.
Khi đi ngang qua khu vực bếp, Lục Khiêm bất ngờ dừng lại. Anh ta đã phát hiện ra điều khác thường.
Trên bàn ăn, không phải là cốc trà gừng như mọi ngày, mà là một chiếc cốc thủy tinh đựng nước ép cần tây và táo xanh. Kèm theo là mẩu giấy: "Vitamin. Sẽ tốt hơn cà phê nóng ngay khi vừa thức dậy."
Lục Khiêm nhíu mày. Doãn Bách đang cố gắng cải tổ thói quen sinh hoạt của anh ta. Mặc dù hành động này có vẻ hơi xâm phạm, nhưng nó lại mang lại cảm giác kỳ lạ về sự được chăm sóc.
Anh ta nhấp một ngụm. Vị nước ép mát lạnh, dễ chịu.
Sau đó, Lục Khiêm đi lên phòng làm việc.
Khi nhìn thấy chậu Phát Lộc nhỏ xinh xắn trên bàn, anh ta hoàn toàn khựng lại. Anh ta nhìn chằm chằm vào cái cây và mẩu giấy note một lúc lâu.
Lục Khiêm không phải là người yêu cây xanh, nhưng cái cây nhỏ bé này lại mang một năng lượng sống mà căn phòng của anh ta đã thiếu suốt nhiều năm. Nó là một sự "can thiệp" tinh tế, không ồn ào.
Anh ta cầm chậu cây lên, xem xét. Sau đó, anh ta cười khẽ, một nụ cười gần như không thể nhận ra, nhưng lại là nụ cười thật tâm đầu tiên mà anh ta bộc lộ trong căn nhà này.
Lục Khiêm biết, Doãn Bách không cần anh phải đền bù cây xanh. Doãn Bách đang cố gắng chữa lành sự lạnh lẽo trong cuộc sống của anh ta.
Anh ta cất mẩu giấy note vào ví, sau đó lấy điện thoại ra, gõ một tin nhắn:
"Đã nhận được. Cảm ơn."
Chỉ ba từ ngắn gọn, khô khan, nhưng Doãn Bách, người đang làm gốm ở tầng dưới, đọc được và mỉm cười.
Cô đơn đã dạy họ cách giao tiếp không cần lời nói, và vết thương của họ đã dạy họ cách quan tâm bằng những hành động thiết yếu và chân thành nhất. Khu vườn bí mật nhỏ bé đã được trồng.