MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Trong Ánh Hoàng HônChương 10

Hợp Đồng Trong Ánh Hoàng Hôn

Chương 10

726 từ · ~4 phút đọc

Chương 10: Lục Khiêm ở lại nhà

Những ngày sau đó, Doãn Bách tiếp tục công việc của mình. Sự hiện diện của anh trong nhà đã dần tạo ra một không khí dễ chịu hơn, ít nhất là cho riêng anh. Anh cảm thấy ổn định và bình yên.

Hôm đó là một ngày cuối tuần mưa rả rích. Lục Khiêm bất ngờ không đến công ty. Cánh cửa phòng làm việc của anh ta mở hé, điều hiếm khi xảy ra.

Doãn Bách đang đi ngang qua hành lang. Anh tò mò liếc vào phòng làm việc của Lục Khiêm. Căn phòng rộng lớn và tối tăm hơn anh tưởng, với những chiếc kệ sách cao ngất chứa đầy sách luật và kinh tế.

Lục Khiêm đang ngồi trên chiếc ghế sofa da lớn, nhưng không phải đang làm việc.

Anh ta gục đầu trên một cuốn sổ tay cũ, cơ thể hơi co lại, vẻ ngoài mệt mỏi và kiệt sức. Anh ta đã ngủ quên.

Doãn Bách rón rén bước vào, cảm thấy mình đang xâm phạm một không gian rất riêng tư. Anh ta tiến lại gần hơn, định lấy chiếc chăn mỏng đắp cho Lục Khiêm.

Đúng lúc đó, Doãn Bách nhìn thấy vật Lục Khiêm đang nắm chặt trong tay. Đó là một chiếc khung ảnh nhỏ, bị úp xuống.

Doãn Bách nhẹ nhàng nhặt chiếc khung ảnh lên.

Bức ảnh chụp một cậu bé cười rạng rỡ, khoảng chừng 10 tuổi, với đôi mắt rất giống Lục Khiêm nhưng tràn đầy sự ấm áp và vô tư. Cậu bé đang ôm một mô hình máy bay cỡ lớn. Phía sau cậu bé là một người lớn hơn, có lẽ là Lục Khiêm của nhiều năm trước, nhưng đang mỉm cười một cách hiếm thấy.

Doãn Bách cảm nhận được một nỗi buồn sâu thẳm tỏa ra từ bức ảnh và từ người đàn ông đang ngủ gục. Đây không phải là một đối tác kinh doanh hay một nhân viên. Đây là một người thân yêu đã mất.

Anh nhớ lại những lời Lục Khiêm đã nói trong đêm hoảng loạn của anh: “Hít vào, thở ra. Nhớ lại, tôi là Lục Khiêm.”

Và anh nhớ lại ánh mắt trống rỗng của Lục Khiêm khi nhìn vào chiếc bình men vỡ.

Doãn Bách hiểu ra: Lục Khiêm cũng đang mang một tổn thương.

Đó không phải là sự phản bội của người yêu, mà là nỗi đau mất mát người thân. Và qua cách anh ta ôm chặt khung ảnh, đó là một sự mất mát mà anh ta cảm thấy mình phải chịu trách nhiệm. Nỗi đau của Lục Khiêm không bộc lộ bằng nước mắt hay sự sợ hãi, mà bằng sự tự trừng phạt, bằng việc tự lao mình vào công việc, và bằng sự lạnh lùng che đậy.

Doãn Bách nhẹ nhàng đắp chiếc chăn lên người Lục Khiêm, không đánh thức anh ta.

Anh đặt chiếc khung ảnh trở lại bàn, nhưng thay vì úp xuống, anh để nó đứng thẳng. Sau đó, anh đặt cuốn sổ tay cũ bên cạnh, mở ra một trang nơi Lục Khiêm đã ghi chép nguệch ngoạc: “…giá như tôi không… đáng lẽ là tôi…”

Đó là những mảnh vụn của cảm giác tội lỗi mà Lục Khiêm đang cố gắng chôn vùi.

Doãn Bách không nói gì, không hỏi gì. Anh chỉ đứng đó một lúc, nhìn vào khuôn mặt mệt mỏi của người chồng hợp đồng. Anh nhận ra, sự lạnh lùng của Lục Khiêm không phải là bản chất, mà là một cơ chế tự vệ.

Anh lặng lẽ rời khỏi phòng làm việc, đóng cửa nhẹ nhàng.

Doãn Bách trở lại xưởng gốm của mình. Lần này, anh không chỉ làm gốm để chữa lành bản thân. Anh bắt đầu nặn một chiếc bình gốm mới, với đường nét mạnh mẽ và vững chãi, nhưng bên trong lại được tráng bằng một lớp men ấm áp và dịu dàng.

Anh muốn tạo ra một tác phẩm mà Lục Khiêm có thể nhìn thấy, và hiểu rằng, không cần phải chịu đựng một mình.

Hai người đều bị thương, và giờ đây, họ đang sống chung trong một cuộc hôn nhân được xây dựng trên những tổn thương đó. Doãn Bách không còn coi Lục Khiêm là một cỗ máy hợp đồng. Anh ta là một người đàn ông cô độc, cũng cần được cứu rỗi.