Chương 9: Sự ấm áp vụng về
Sau đêm ác mộng, mối quan hệ giữa Doãn Bách và Lục Khiêm chuyển sang một giai đoạn mới, được định hình bởi sự im lặng thấu hiểu và những hành động không lời.
Doãn Bách nhận ra, Lục Khiêm là một người đàn ông rất tôn trọng sự riêng tư và ranh giới. Anh ta đã chăm sóc anh không bằng lời nói sáo rỗng, mà bằng sự ổn định và hỗ trợ vật chất. Điều đó xoa dịu được nỗi sợ hãi bị phản bội và bị lợi dụng của Doãn Bách.
Doãn Bách muốn đáp lại sự "hỗ trợ hợp đồng" này.
Vấn đề là, anh ta không biết gì về Lục Khiêm ngoài việc anh ta là một cỗ máy làm việc không ngừng nghỉ, luôn căng thẳng và gần như chỉ sống bằng cà phê.
Doãn Bách nhớ lại cảnh Lục Khiêm thức dậy lúc nửa đêm. Anh ta quá mệt mỏi, và sự mệt mỏi đó không phù hợp với hình ảnh "Chủ tịch Lục" hoàn hảo mà anh ta cố gắng duy trì.
Sáng hôm sau, Lục Khiêm vẫn đi làm lúc 7 giờ 45 phút như thường lệ. Anh ta đi thẳng từ phòng làm việc xuống bếp để pha cà phê.
Nhưng khi đến bàn bếp, anh ta khựng lại.
Trên bàn, cạnh chiếc máy pha cà phê, có một chiếc cốc mới. Bên trong không phải là cà phê, mà là một cốc trà gừng nóng bốc hơi nghi ngút.
Kèm theo là một mẩu giấy nhớ nhỏ, với nét chữ thanh thoát của Doãn Bách:
"Trà gừng. Giúp ấm bụng trước khi uống cà phê không đường. Sẽ tốt hơn cho dạ dày rỗng."
Lục Khiêm nhìn chiếc cốc trà gừng. Anh ta không cần trà gừng. Anh ta cần cà phê để khởi động bộ não. Nhưng hành động này lại không phải là sự can thiệp, mà là một lời đề nghị chăm sóc nhỏ bé.
Anh ta cầm cốc lên, ngửi nhẹ, sau đó uống hết. Vị gừng cay nhẹ lan tỏa, thực sự làm dịu đi sự lạnh lẽo bên trong.
Sau đó, anh ta vẫn pha cà phê không đường của mình và đi làm, không nói một lời nào với Doãn Bách (người đang ở trong xưởng gốm).
Lục Khiêm luôn làm việc trong phòng làm việc đóng kín, nhưng anh ta thường để lại một đống hồ sơ ngổn ngang và vài chiếc cốc đã dùng bên ngoài phòng bếp trước khi đi.
Doãn Bách thấy sự bừa bộn đó khiến không gian chung trở nên lộn xộn, và anh ta biết, Lục Khiêm quá bận rộn để quan tâm.
Doãn Bách bắt đầu dọn dẹp lặng lẽ. Anh sắp xếp hồ sơ gọn gàng thành từng chồng. Anh rửa sạch những chiếc cốc đã dùng, đặt lại chúng vào tủ.
Một buổi chiều, Lục Khiêm về nhà sớm hơn và bắt gặp Doãn Bách đang sắp xếp lại một chồng sách dày cộp mà anh ta đã vứt bừa trên sofa.
Lục Khiêm đứng ở cửa, ánh mắt đầy sự khó hiểu. Anh ta chưa bao giờ có người quản gia hay thư ký sắp xếp đồ đạc cá nhân của mình.
"Anh đang làm gì vậy?" Lục Khiêm hỏi.
"Sắp xếp lại," Doãn Bách đáp, không ngẩng đầu lên. "Anh nên giữ hồ sơ quan trọng trong phòng làm việc. Đây là không gian chung."
Doãn Bách đã dùng một tông giọng hoàn toàn trung tính, không phải trách móc, mà chỉ là một lời nhắc nhở về sự trật tự.
Lục Khiêm im lặng. Anh ta nhận ra, Doãn Bách không hề tọc mạch hay cố gắng can thiệp. Doãn Bách chỉ đơn giản là đang tạo ra sự ổn định và trật tự trong không gian chung, điều mà anh ta cũng đang khao khát trong tâm hồn.
"Cảm ơn," Lục Khiêm nói khẽ, giọng anh ta hơi cứng.
"Không có gì," Doãn Bách đáp. "Đó là cách tôi giữ cho căn nhà này là một nơi dễ thở."
Lục Khiêm không trả lời. Anh ta chỉ bước đi, nhưng bước chân có phần nhẹ nhõm hơn. Anh ta nhận ra, sự tồn tại của Doãn Bách trong căn nhà này không phải là gánh nặng, mà là một sự cân bằng lặng lẽ.
Trong những hành động vụng về này, một sự tin tưởng vô hình bắt đầu được xây dựng. Doãn Bách đã tin Lục Khiêm không làm hại anh. Và Lục Khiêm bắt đầu tin rằng Doãn Bách là một người ổn định và chân thành, người mà anh ta có thể thả lỏng một chút ranh giới của mình.