MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Trong Ánh Hoàng HônChương 8

Hợp Đồng Trong Ánh Hoàng Hôn

Chương 8

879 từ · ~5 phút đọc

Chương 8: Cơn ác mộng vào lúc bình minh

Sau mấy ngày Lục Khiêm ngủ trong phòng làm việc, Doãn Bách đã dần quen với sự yên tĩnh, cảm thấy an toàn hơn khi có không gian riêng.

Tuy nhiên, dù đã uống thuốc ngủ, bóng ma quá khứ vẫn không buông tha.

Sáng sớm hôm đó, khoảng 4 giờ sáng, Doãn Bách giật mình tỉnh giấc khỏi một cơn ác mộng kinh hoàng. Trong mơ, anh thấy mình đứng giữa Thanh Vân Cư đang cháy, còn Văn Khải và cô bạn thân thì đứng ngoài cười nhạo anh. Anh cố gắng la hét, nhưng không thể phát ra tiếng.

Khi tỉnh dậy, hơi thở anh hỗn loạn, ngực đau thắt, và toàn thân anh ướt đẫm mồ hôi lạnh. Anh cuộn tròn trên giường, dùng tay ôm lấy chính mình, cố gắng ngăn tiếng nấc nghẹn ngào.

Anh biết Lục Khiêm đang ngủ trong phòng làm việc ở bên cạnh. Anh sợ làm phiền anh ta, sợ phải đối mặt với sự tức giận của anh ta.

Đúng lúc đó, tiếng cạch nhẹ vang lên. Cánh cửa nối thông giữa hai phòng, vốn luôn khóa kín, đã được mở ra một cách thận trọng.

Lục Khiêm bước vào.

Anh ta chỉ mặc chiếc quần ngủ, mái tóc hơi rối, lộ ra vẻ ngoài hiếm khi thấy: sự mệt mỏi và không hoàn hảo. Rõ ràng là anh ta đã thức giấc vì tiếng động dù nhỏ của Doãn Bách.

“Chuyện gì vậy?” Giọng Lục Khiêm vẫn trầm, nhưng lần này không có sự lạnh lùng hay khó chịu, mà là một sự mệt mỏi pha lẫn bối rối.

Doãn Bách không thể nói được. Anh chỉ lắc đầu, nước mắt không ngừng chảy.

Lục Khiêm dừng lại cách giường vài bước. Anh ta nhìn chằm chằm vào Doãn Bách đang run rẩy, một lúc lâu. Có lẽ anh ta đang phân tích dữ liệu, cố gắng tìm ra cách xử lý tình huống này theo logic.

Cuối cùng, Lục Khiêm đưa ra kết luận: "Anh cần nước và một chiếc khăn."

Anh ta đi vào phòng tắm, lấy một chiếc khăn bông ấm và một cốc nước.

Lục Khiêm đặt cốc nước lên bàn, sau đó nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường, cách Doãn Bách một khoảng. Anh ta không chạm vào Doãn Bách, nhưng đặt chiếc khăn ấm lên trán anh.

Doãn Bách cảm thấy sự ấm áp dịu dàng của chiếc khăn. Lần này, anh không còn phản ứng sợ hãi hay co rúm nữa. Sự sợ hãi đã tạm thời bị cơn mệt mỏi lấn át, và sự can thiệp này dường như không mang tính đe dọa.

“Đây là chứng rối loạn lo âu,” Lục Khiêm nói, giọng nhỏ và bình tĩnh hơn hẳn. “Hít vào, thở ra. Nhớ lại, tôi là Lục Khiêm. Tôi không phải là người đàn ông đó.”

Anh ta lặp lại câu nói đó, không phải là một lời an ủi cảm xúc, mà là một mệnh lệnh lý trí để đưa Doãn Bách trở về thực tại.

Lục Khiêm ngồi im lặng, không động đậy. Anh ta chỉ làm nhiệm vụ: giữ khăn trên trán Doãn Bách, và lặp lại lời nhắc nhở.

Doãn Bách dần lấy lại nhịp thở. Anh cố gắng uống hết cốc nước, cảm thấy cơ thể dần ấm lên.

“Anh… sao anh biết tôi cần gì?” Doãn Bách hỏi khẽ.

Lục Khiêm nhìn anh, ánh mắt sâu thẳm trong bóng tối. “Sau sự cố bình men, tôi đã đọc về PTSD (Rối loạn căng thẳng sau sang chấn) và các cơn hoảng loạn. Anh cần được nhắc nhở về thực tại và sự ổn định nhiệt độ.”

Đó là Lục Khiêm. Anh ta không dùng cảm xúc, anh ta dùng nghiên cứu và kiến thức để chăm sóc.

Doãn Bách cảm thấy một cảm xúc lạ dâng lên. Đó không phải là tình yêu, mà là một sự biết ơn sâu sắc. Lục Khiêm đã mở cửa phòng, can thiệp vào giấc ngủ của mình, chỉ để thực hiện một hành động chăm sóc mà anh ta coi là trách nhiệm của một đối tác hợp đồng.

"Cảm ơn," Doãn Bách nói, giọng chân thành hơn bao giờ hết.

Lục Khiêm lắc đầu, đứng dậy. Anh ta cầm chiếc khăn đi vào phòng tắm. Khi quay lại, anh ta đặt lên đầu giường một chiếc bình giữ nhiệt nhỏ.

"Thuốc ngủ không đủ. Uống trà hoa cúc nóng. Nó giúp ổn định thần kinh." Anh ta nói, sau đó đi thẳng về phòng mình.

Trước khi đóng cánh cửa nối lại, Lục Khiêm nói thêm một câu cuối cùng, gần như là một lời tự nói với chính mình:

“Tôi không muốn phải thức dậy vì bất cứ lý do gì nữa. Cố gắng kiểm soát bản thân.”

Cánh cửa đóng lại, khóa lại bằng tiếng cạch dứt khoát.

Lục Khiêm đã rời đi, nhưng hơi ấm của chiếc khăn và mùi trà hoa cúc vẫn còn đó. Doãn Bách nhận ra, dù Lục Khiêm cố gắng đóng vai một người lạnh lùng, anh ta đã thất bại trong việc hoàn toàn vô cảm trước nỗi đau của người khác.

Và đây là lần đầu tiên, Doãn Bách cảm thấy có một sợi dây liên kết vô hình, tuy mong manh nhưng thật sự, giữa mình và người chồng hợp đồng lạnh lùng này.