Chương 7: Quy tắc của sự im lặng
Sau cơn hoảng loạn ở xưởng gốm, không khí trong biệt thự trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Doãn Bách thu mình lại, chôn vùi bản thân trong căn phòng của mình, cảm thấy xấu hổ vì sự yếu đuối đã bộc lộ. Anh đã vi phạm quy tắc của Lục Khiêm: không được bộc lộ cảm xúc tiêu cực.
Lục Khiêm, sau khi dọn dẹp xong những mảnh vỡ, không nói thêm một lời nào về sự cố đó. Anh ta giữ đúng quy tắc của mình: giải quyết bằng hành động, không phải bằng sự can thiệp cảm xúc.
Buổi tối, Doãn Bách không dám xuống ăn cơm. Anh nghĩ Lục Khiêm sẽ tức giận, hoặc ít nhất là gửi một tin nhắn trách móc.
Đúng 8 giờ tối, có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.
"Vào đi," Doãn Bách khẽ đáp, giọng anh vẫn còn khản.
Người giúp việc không bước vào, mà là Lục Khiêm. Anh ta đứng ở cửa, tay cầm một chiếc khay bạc. Trên khay là một bát cháo nóng hổi, một cốc nước lọc và một viên thuốc nhỏ.
"Ăn đi," Lục Khiêm nói, không nhìn thẳng vào Doãn Bách, ánh mắt anh ta lướt qua mọi thứ trong phòng trừ Doãn Bách.
Doãn Bách bất ngờ. Anh nghĩ Lục Khiêm sẽ chỉ sai người giúp việc, hoặc tệ hơn, bỏ mặc anh.
"Tôi không đói," Doãn Bách nói khẽ, cố gắng từ chối.
"Anh không thể nhịn ăn," Lục Khiêm đáp, giọng vẫn điềm tĩnh, không có dấu hiệu giận dữ. "Nó không có lợi cho sức khỏe. Và tôi cần anh khỏe mạnh để tiếp tục hợp đồng."
Lại là hợp đồng. Lời nói của Lục Khiêm luôn quay về lý trí, để đảm bảo Doãn Bách hiểu rằng hành động này không mang ý nghĩa lãng mạn hay quan tâm cá nhân.
Lục Khiêm đặt khay lên bàn cạnh giường, rồi quay lưng đi. Anh ta không nói thêm một lời an ủi nào.
Trước khi ra khỏi cửa, anh ta dừng lại. "Viên này là thuốc ngủ. Anh nên ngủ một giấc sâu. Tôi không muốn nghe thấy tiếng động nào tối nay."
Doãn Bách nhìn vào bát cháo. Nó không phải là một bữa ăn thịnh soạn, nhưng nó được mang đến tận nơi, bởi chính Lục Khiêm. Đó là một sự chăm sóc lạnh lùng, nhưng vẫn là sự chăm sóc.
Sau đó, trong ba ngày tiếp theo, Lục Khiêm tiếp tục thể hiện "Quy tắc của sự im lặng" này.
Chữa trị: Anh ta lặng lẽ sắp xếp một cuộc hẹn với bác sĩ tâm lý mà không cần hỏi ý kiến Doãn Bách (anh ta gọi đó là "điều kiện để đảm bảo đối tác hợp đồng ổn định").
Sửa chữa: Anh ta cử người đến dọn dẹp xưởng gốm, vứt bỏ những mảnh vỡ và lắp đặt một chiếc kệ mới chắc chắn hơn. Anh ta còn thay thế chiếc bàn xoay cũ bằng một mẫu mới hiện đại hơn (anh ta gọi đó là "đền bù vật chất").
Khoảng cách: Anh ta giữ khoảng cách tuyệt đối. Họ không ăn tối cùng nhau, và Lục Khiêm ngủ trong phòng làm việc, hoàn toàn tránh xa Doãn Bách.
Một buổi chiều, Doãn Bách thấy Lục Khiêm đứng trước cửa xưởng gốm, nhìn vào bên trong. Lục Khiêm đã gỡ chiếc áo khoác vest, chỉ mặc sơ mi trắng, trông bớt căng thẳng hơn.
Doãn Bách dừng tay, chờ đợi một lời trách móc.
Lục Khiêm vẫn không nói gì. Anh ta chỉ đứng đó, quan sát Doãn Bách nhào nặn đất sét. Ánh mắt anh ta không phải là sự đánh giá, mà là sự tò mò.
Sau khoảng ba mươi giây im lặng, Lục Khiêm khẽ lắc đầu, quay lưng và đi lên lầu, cánh cửa phòng làm việc đóng lại như một lời từ chối giao tiếp.
Doãn Bách không hiểu. Hành động của Lục Khiêm là mâu thuẫn. Anh ta lạnh lùng và lý trí, nhưng lại có những hành động chăm sóc thiết yếu. Anh ta tạo ra một khoảng cách, nhưng lại không hoàn toàn bỏ mặc anh.
Sự im lặng của Lục Khiêm không phải là sự thờ ơ. Đó là một bức tường bảo vệ mà anh ta dựng lên, không chỉ để bảo vệ bản thân, mà còn vô tình bảo vệ cả Doãn Bách khỏi những lời nói hứa hẹn rỗng tuếch.
Doãn Bách nhận ra, đây là cách duy nhất Lục Khiêm biết cách quan tâm: bằng sự im lặng, bằng sự tôn trọng không gian, và bằng việc đảm bảo sự ổn định vật chất.
Và điều đáng ngạc nhiên là, sự lạnh lùng đó lại khiến Doãn Bách cảm thấy an toàn hơn bất kỳ lời an ủi giả tạo nào.