Chương 6: Vết nứt trên bình men xanh
Mấy ngày sau, cuộc sống của họ duy trì sự ổn định giả tạo. Lục Khiêm bận rộn với công việc kinh doanh, và Doãn Bách chìm đắm trong xưởng gốm tạm thời dưới tầng trệt.
Buổi chiều hôm đó, Doãn Bách đang hoàn thiện một chiếc bình men xanh lục bảo. Đây là tác phẩm anh đã ấp ủ từ lâu, với đường nét thanh thoát nhưng mạnh mẽ, tượng trưng cho hy vọng của anh về một tương lai không nợ nần. Anh đặt nó cẩn thận trên một kệ gỗ cao để chờ khô.
Khoảng năm giờ chiều, Lục Khiêm bất ngờ rời khỏi phòng làm việc sớm hơn thường lệ. Anh ta bước xuống cầu thang, tay vẫn cầm điện thoại, giọng nói lạnh lùng đang trao đổi về một vụ đầu tư.
Lục Khiêm đi ngang qua phòng làm việc của Doãn Bách. Cánh cửa mở hé, để lộ một góc xưởng gốm và chiếc bình men xanh đang nằm tĩnh lặng.
Vì quá tập trung vào cuộc gọi, Lục Khiêm không để ý đến chiếc thùng carton chứa đất sét và dụng cụ đặt gần cửa. Khi anh ta bước ngang qua, chân va phải cạnh thùng.
"Phiền phức!" Lục Khiêm khẽ rủa, cố gắng giữ thăng bằng.
Nhưng trong cú va chạm đó, chiếc thùng bị đẩy nghiêng, và một thanh gỗ chống đỡ gần đó cũng đổ theo. Thanh gỗ vừa vặn trượt ngang, quật vào kệ gỗ cao, nơi chiếc bình men xanh đang nằm.
XOẢNG!
Tiếng động lớn và sắc lạnh vang lên. Chiếc bình rơi xuống sàn gạch, vỡ tan thành nhiều mảnh lớn nhỏ, lớp men xanh lục bảo vương vãi.
Doãn Bách, đang rửa tay ở góc xưởng, lập tức hóa đá. Anh nhìn chằm chằm vào đống đổ nát trên sàn nhà, nơi vài giây trước còn là cả tâm huyết.
Lục Khiêm kết thúc cuộc gọi, vẻ mặt khó chịu xen lẫn ngạc nhiên khi thấy đống lộn xộn.
"Xin lỗi, tôi không để ý," Lục Khiêm nói, nhưng giọng điệu thiếu hẳn sự hối lỗi, giống như anh ta đang nói về việc làm rơi một chiếc cốc. Anh ta tiến lại gần, nhìn chiếc bình vỡ. "Thư ký sẽ mua cho anh một chiếc kệ mới và đền bù vật liệu."
Nhưng Doãn Bách không phản ứng. Khuôn mặt anh tái nhợt, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào mảnh vỡ như thể đó là một xác chết. Hơi thở anh bắt đầu dồn dập, nhanh và nông.
"Doãn Bách?" Lục Khiêm gọi, cảm thấy sự im lặng này có gì đó bất thường.
"Nó... nó vỡ rồi," Doãn Bách thì thầm, giọng run rẩy. "Thanh Vân Cư... tất cả đều vỡ hết rồi."
Anh không còn nhìn thấy chiếc bình men xanh nữa. Anh nhìn thấy cái ngày anh phát hiện ra người yêu cũ và bạn thân phản bội mình. Anh nhìn thấy hình ảnh Thanh Vân Cư bị niêm phong vì nợ nần. Anh nhìn thấy một lần nữa, sự mất mát và sự phản bội tái hiện trong tiếng vỡ vụn.
Cơn hoảng loạn ập đến. Doãn Bách khuỵu gối xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu, cố gắng đẩy lùi những ký ức kinh hoàng. Anh bắt đầu run rẩy dữ dội.
Lục Khiêm chưa từng chứng kiến cảnh tượng này. Anh ta thấy sự hoảng loạn của Doãn Bách trong đêm, nhưng nó chưa bao giờ nghiêm trọng đến mức này.
"Doãn Bách, bình tĩnh lại," Lục Khiêm nói, nhưng giọng anh ta vẫn quá lý trí và thiếu sự đồng cảm. Anh ta đưa tay ra, định chạm vào vai Doãn Bách.
"Đừng chạm vào tôi!" Doãn Bách hét lên, giọng lạc đi vì sợ hãi, lùi lại khỏi cái chạm của Lục Khiêm.
Lục Khiêm khựng lại. Anh ta nhìn vào đôi mắt chứa đầy nỗi sợ hãi tột độ của Doãn Bách, đôi mắt không nhận ra anh ta, mà chỉ nhìn thấy một bóng ma từ quá khứ.
Đây không phải là một sự giận dữ thông thường. Đây là một tổn thương tinh thần sâu sắc.
Lục Khiêm thu tay lại. Anh ta nhận ra, việc đề nghị tiền đền bù hay chạm vào người Doãn Bách lúc này không phải là cách giải quyết. Anh ta, một doanh nhân luôn giải quyết mọi vấn đề bằng logic và quyền lực, lại cảm thấy hoàn toàn bất lực trước sự sụp đổ cảm xúc này.
Anh ta lùi lại một bước, chỉ đứng đó, chứng kiến sự vật vã của người chồng hợp đồng.
Tiếng thở dốc của Doãn Bách sau đó dần chậm lại. Anh cố gắng kiểm soát bản thân, nhưng toàn thân vẫn mệt nhoài và ướt đẫm mồ hôi.
Cuối cùng, Doãn Bách chậm rãi ngước lên, ánh mắt trống rỗng.
Lục Khiêm nhận ra: Người này không chỉ cần tiền, người này cần được chữa lành.
Trong phút chốc, bức tường sắt lạnh lùng quanh Lục Khiêm hơi nứt ra. Anh ta không nói gì, chỉ cúi xuống, lặng lẽ nhặt một mảnh men xanh lớn, đưa mắt nhìn nó một lúc, sau đó bỏ vào thùng rác.
Anh ta không đưa tay chạm vào Doãn Bách lần nữa, mà chỉ đứng đó, im lặng. Sự im lặng của anh ta, trong khoảnh khắc đó, lại là điều duy nhất không đe dọa đến Doãn Bách.