Chương 5: Đêm đầu tiên trên chiếc giường chung
Đã là mười một giờ đêm, và Doãn Bách không thể trốn tránh được nữa. Lục Khiêm đã gửi một tin nhắn ngắn gọn: “Bà Lục gọi. Lên đây.”
Doãn Bách cởi bỏ chiếc áo sơ mi dính bụi đất sét, thay bằng bộ đồ ngủ lụa đã được chuẩn bị sẵn. Anh bước lên cầu thang, mỗi bước đi đều nặng nề như thể đang tiến vào một cuộc thẩm vấn.
Căn phòng của Lục Khiêm rộng lớn, tối giản và mang đậm vẻ nam tính lạnh lùng. Ánh sáng từ đèn ngủ dịu nhẹ chỉ đủ để nhìn thấy chiếc giường kingsize ở trung tâm.
Lục Khiêm đã nằm trên giường, quay lưng về phía cửa, vẻ mặt tập trung vào một chiếc máy tính bảng. Anh ta mặc áo phông và quần dài đơn giản, nhưng vẫn toát ra khí chất của người lãnh đạo.
“Tắt đèn,” Lục Khiêm ra lệnh, không nhìn anh.
Doãn Bách tuân lệnh. Anh nhẹ nhàng đi về phía giường, cảm giác như đang bước vào lãnh thổ của một con thú săn mồi.
Chiếc giường quá lớn, nhưng khi nằm xuống, Doãn Bách vẫn cảm thấy hơi thở của Lục Khiêm ở gần.
Anh nằm quay lưng về phía Lục Khiêm, cơ thể căng cứng như một sợi dây đàn. Anh cố gắng kiểm soát hơi thở của mình, hít vào và thở ra thật sâu, theo đúng lời khuyên của bác sĩ: “Khi cảm thấy lo âu, hãy tập trung vào hơi thở của mình.”
Sự lo lắng của anh không chỉ đến từ việc ngủ chung giường với một người đàn ông xa lạ, mà còn từ nỗi ám ảnh bị phản bội và sợ hãi sự thân mật. Mọi tiếp xúc thân thể đều nhắc nhở anh về quá khứ đã bị lợi dụng và tổn thương.
Khoảng vài phút sau, Lục Khiêm đặt máy tính bảng xuống, tiếng tách nhẹ trong bóng tối. Anh ta trở mình, quay mặt về phía Doãn Bách, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định.
"Anh ngủ chưa?" Giọng Lục Khiêm trầm khẽ trong bóng tối.
Doãn Bách giật mình. "Chưa."
"Bà Lục sẽ đến thăm đột xuất vào cuối tuần. Chúng ta cần diễn tập một chút," Lục Khiêm nói. Giọng điệu của anh ta nghe giống như đang thảo luận về một chiến lược kinh doanh.
"Diễn tập?"
"Đúng vậy." Lục Khiêm nhích người lại gần hơn một chút. "Nếu bà Lục kiểm tra, bà ấy sẽ muốn thấy sự thân mật. Nằm xa thế này không đủ thuyết phục."
Doãn Bách thấy tim mình đập nhanh hơn. Anh cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể. "Gần hơn bao nhiêu?"
"Đừng căng thẳng. Tôi đã nói, tôi tôn trọng hợp đồng," Lục Khiêm nói, mặc dù giọng điệu anh ta mang chút khó chịu vì sự sợ hãi rõ ràng của Doãn Bách. "Chỉ cần... thế này."
Lục Khiêm đưa tay ra, đặt lên vai Doãn Bách một cách hờ hững. Bàn tay của anh ta to lớn và nóng ấm, hoàn toàn trái ngược với sự lạnh lùng thường ngày.
Cảm giác bị chạm vào khiến Doãn Bách rùng mình. Anh muốn lùi lại, nhưng anh biết anh không thể. Anh đang chịu sự kiểm soát của hợp đồng.
"Cứ giữ nguyên tư thế này," Lục Khiêm tiếp tục. "Thường thì một người chồng sẽ ôm vợ/chồng mình như thế."
Doãn Bách buộc mình phải thả lỏng. Anh hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại. Anh tập trung vào mùi xà phòng và gỗ đàn hương thoang thoảng từ Lục Khiêm, cố gắng biến nó thành một mùi hương trung tính.
Anh tự nhủ: Đây là một lớp men bảo vệ. Đây là ba tỷ đồng. Đây là Thanh Vân Cư.
Một lúc sau, Lục Khiêm khẽ thở dài, có lẽ vì sự căng thẳng rõ ràng từ người nằm cạnh.
"Anh quá căng thẳng," Lục Khiêm nhận xét. "Nếu không thể diễn, chúng ta sẽ thất bại."
"Tôi... Tôi xin lỗi," Doãn Bách nói khẽ. "Tôi sẽ cố gắng."
Lục Khiêm đột nhiên nhẹ nhàng gỡ tay ra, rồi thay bằng một hành động khác, bất ngờ hơn. Anh ta không ôm, mà chỉ nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay Doãn Bách một chút, sau đó dừng lại.
"Hãy thư giãn đi, Doãn Bách. Tôi không phải là người đàn ông đó," Lục Khiêm nói, giọng nói thấp hơn và có phần dịu đi, như thể anh ta nhận ra nỗi sợ hãi của Doãn Bách là thật, chứ không phải sự giả vờ.
Dù chỉ là một câu nói ngắn ngủi, nó đã chạm đến điều cốt lõi trong tâm lý của Doãn Bách. Anh nhận ra, Lục Khiêm không cố gắng ép buộc anh hay lợi dụng sự yếu đuối của anh. Anh ta chỉ đang hoàn thành hợp đồng theo cách hiệu quả nhất.
Sự tôn trọng bất ngờ này khiến cơ thể Doãn Bách dần thả lỏng. Anh vẫn không ngủ được, nhưng sự lo lắng đã giảm bớt.
Trong bóng tối, hai người nằm cạnh nhau trên chiếc giường rộng lớn, nhưng chỉ cách nhau một khoảng trống vô hình của sự e dè và tổn thương.