MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Trong Ánh Hoàng HônChương 4

Hợp Đồng Trong Ánh Hoàng Hôn

Chương 4

771 từ · ~4 phút đọc

Chương 4: Cánh cửa phòng làm việc đóng kín

Ngày hôm sau, cuộc sống hôn nhân giả của Doãn Bách và Lục Khiêm chính thức bắt đầu.

Căn biệt thự rộng lớn bỗng trở thành một không gian chia cắt rõ rệt. Lục Khiêm dành gần như toàn bộ thời gian trong phòng làm việc ở tầng hai – một căn phòng luôn đóng kín, không ai được phép vào, ngay cả người giúp việc.

Tiếng gõ bàn phím và tiếng điện thoại vang lên đều đặn từ bên trong, như nhịp điệu của một cỗ máy không ngừng nghỉ. Lục Khiêm ăn sáng lúc 7 giờ rưỡi, ăn tối lúc 7 giờ, và thời gian còn lại hoàn toàn là công việc. Anh ta kiệm lời đến mức tối đa, mỗi câu nói chỉ gói gọn trong vài từ cần thiết.

Về phần Doãn Bách, anh tìm thấy sự an ủi trong một căn phòng trống ở tầng trệt, nơi anh được phép biến thành xưởng gốm tạm thời của mình. Anh nhanh chóng mua đất sét, men, và một chiếc bàn xoay điện nhỏ.

Mùi đất sét ẩm, mùi men nung và tiếng bàn xoay kêu ro ro là liều thuốc chữa lành duy nhất của Doãn Bách lúc này. Anh làm việc từ sáng sớm đến tận khuya, vùi mình vào việc tạo hình, cố gắng quên đi thực tại của cuộc hôn nhân hợp đồng.

Họ sống chung dưới một mái nhà, nhưng lại như hai hành tinh quay quanh quỹ đạo riêng, không bao giờ giao thoa.

Buổi sáng: Doãn Bách thức dậy sớm, pha một ấm trà hoa cúc và ngồi đọc sách trong căn bếp tràn ngập ánh sáng. Đúng 7 giờ 30, Lục Khiêm xuất hiện. Anh ta luôn mặc vest, hoàn hảo như thể vừa bước ra từ một trang tạp chí. Lục Khiêm chỉ nói "Chào buổi sáng" bằng giọng lạnh lùng và ngồi xuống đầu bàn. Họ ăn trong im lặng. Bữa ăn là một nghi thức trang trọng và nhanh chóng. Lục Khiêm không bao giờ nhìn thẳng vào Doãn Bách, chỉ tập trung vào đĩa thức ăn.

Buổi tối: Lục Khiêm trở về nhà sau 7 giờ tối. Thỉnh thoảng, anh ta có hẹn với đối tác. Nếu ở nhà, họ ăn tối cùng nhau, cũng trong sự im lặng gần như tuyệt đối.

Một buổi tối, khi đang rửa chén, Doãn Bách vô tình làm rơi một chiếc ly thủy tinh. Tiếng vỡ vụn sắc lạnh khiến anh co rúm người lại, tái mặt.

Lục Khiêm đang đọc báo trong phòng khách, lập tức ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh ta không phải là sự lo lắng, mà là sự khó chịu bị gián đoạn.

"Tôi xin lỗi," Doãn Bách lắp bắp, vội vàng nhặt mảnh vỡ. Cảm giác hoảng loạn lại dâng lên, khiến tay anh run rẩy.

Lục Khiêm đứng dậy, không nói một lời nào. Anh ta đi thẳng vào bếp, không nhìn Doãn Bách, lấy khăn giấy và găng tay từ hộc tủ, sau đó dọn dẹp các mảnh vỡ một cách nhanh chóng và hiệu quả.

Anh ta làm việc đó như một robot, không có bất kỳ biểu cảm cảm xúc nào. Xong việc, anh ta quăng khăn giấy vào thùng rác và quay lại phòng khách, cầm tờ báo lên đọc tiếp.

"Cảm ơn," Doãn Bách thì thầm, vẫn còn sợ hãi.

Lục Khiêm chỉ khẽ gật đầu, không đáp lại. Hành động của anh ta dường như chỉ là để đảm bảo nhà cửa sạch sẽ, chứ không phải để an ủi Doãn Bách.

Hành động đó làm Doãn Bách cảm thấy thật nhỏ bé và cô độc. Anh nhận ra Lục Khiêm đã cảnh báo anh: “Tôi không muốn thấy anh hoảng loạn, lo lắng hay bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào trong nhà này.”

Doãn Bách hiểu rằng anh phải tự kiểm soát bản thân, anh không được phép làm phiền cỗ máy đang vận hành trơn tru này.

Anh trốn vào xưởng gốm của mình, bật bàn xoay lên. Đất sét lạnh chạm vào tay anh. Anh nhào nặn nó một cách dữ dội, cố gắng giải tỏa sự căng thẳng tích tụ.

Đêm đó, Doãn Bách ngồi lại trong xưởng cho đến khuya. Anh không dám lên lầu, không dám đối diện với căn phòng có cánh cửa nối.

Anh sợ rằng nếu anh lại nằm cạnh Lục Khiêm, anh sẽ không thể kiểm soát được sự sợ hãi của mình, và Lục Khiêm sẽ coi anh là một gánh nặng, một người phá vỡ sự ổn định mà anh ta đã mua.

Anh muốn cứu xưởng gốm, anh không muốn làm hỏng hợp đồng.