MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Trong Ánh Hoàng HônChương 3

Hợp Đồng Trong Ánh Hoàng Hôn

Chương 3

908 từ · ~5 phút đọc

Chương 3: Hôn nhân không có tình yêu

Ngày cưới diễn ra lặng lẽ như một nghi thức hành chính hơn là một buổi lễ hứa hẹn trọn đời.

Doãn Bách được đưa đến biệt thự mới của Lục Khiêm, nằm trong khu vực biệt lập và sang trọng nhất thành phố. Đó là một công trình kiến trúc hiện đại, chủ yếu bằng kính và bê tông, đẹp đẽ nhưng vô cùng xa cách.

Chỉ có một luật sư, một nhân chứng (là thư ký riêng của Lục Khiêm) và một vị trưởng bối khó tính của Lục gia tham dự buổi ký giấy tờ.

Doãn Bách mặc một bộ vest trắng ngà, được chuẩn bị sẵn, đứng bên cạnh Lục Khiêm trong bộ vest đen. Trái ngược với sự hồi hộp và căng thẳng của Doãn Bách, Lục Khiêm dường như hoàn toàn thoải mái, như thể anh ta đang ký một hợp đồng kinh doanh trị giá hàng tỷ đô la.

"Hai con chỉ cần ký vào đây," vị trưởng bối Lục gia, bà Lục, nói bằng giọng nghiêm khắc. Bà nhìn Doãn Bách với ánh mắt dò xét, hoàn toàn không có sự ấm áp. "Hôn nhân là chuyện nghiêm túc. Đã là người nhà Lục gia thì phải biết giữ thể diện."

Doãn Bách mỉm cười gượng gạo, cố gắng giữ vẻ ngoài trầm tĩnh.

Khi trao nhẫn, đây là khoảnh khắc mà Doãn Bách cảm thấy khó khăn nhất. Lục Khiêm cầm tay anh, ngón tay lạnh lẽo của Chủ tịch chạm vào da thịt anh. Doãn Bách khẽ rụt lại, một phản xạ tự vệ.

Lục Khiêm nhận ra ngay lập tức. Đôi mắt anh ta hơi nheo lại, nhưng nhanh chóng chuyển sang vẻ dịu dàng giả tạo khi đối diện với bà Lục. Anh nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn bạch kim vào ngón tay Doãn Bách, hành động đó hoàn toàn chuyên nghiệp, không có chút tình cảm dư thừa nào.

"Hoàn tất," Lục Khiêm tuyên bố sau khi mọi thủ tục kết thúc. Anh ta rút tay khỏi tay Doãn Bách ngay lập tức, như thể vừa hoàn thành một nhiệm vụ phải làm.

Sau khi bà Lục và luật sư rời đi, không khí trong biệt thự chìm vào sự im lặng ngột ngạt.

“Đi theo tôi.” Lục Khiêm quay lưng đi thẳng lên lầu, không chờ đợi.

Anh ta dẫn Doãn Bách đến một căn phòng rộng rãi, với một cánh cửa nối thông với phòng của Lục Khiêm.

“Đây là phòng của anh,” Lục Khiêm nói. “Đây là phòng làm việc. Và đây là cửa nối.”

Doãn Bách ngạc nhiên. “Cửa nối?”

“Đó là quy tắc mới, theo yêu cầu của bà Lục. Bà ấy muốn đảm bảo chúng ta thân thiết,” Lục Khiêm nhếch mép, nhấn mạnh từ "thân thiết" với sự châm biếm rõ ràng. “Tất nhiên, cánh cửa này sẽ luôn được khóa từ phía tôi. Nhưng nếu bà Lục hoặc bất kỳ ai khác đột nhập, chúng ta có thể giả vờ đang ở cùng nhau trong tích tắc.”

Doãn Bách hiểu ra. Ngay cả sự sắp đặt này cũng chỉ là một vở kịch chuẩn bị trước mọi tình huống.

“Về quy tắc chung,” Lục Khiêm nói tiếp, dựa vào khung cửa, nhìn thẳng vào mắt Doãn Bách.

“Thứ nhất: Anh có thể sử dụng khu vực bếp và phòng khách. Tuyệt đối không vào phòng làm việc của tôi nếu không có sự cho phép. Thứ hai: Giữ khoảng cách khi ở nhà. Nếu tôi cần anh diễn vai người chồng quan tâm, tôi sẽ báo trước. Thứ ba: Chiếc nhẫn phải luôn ở trên tay anh. Thứ tư: Và điều này là quan trọng nhất.” Lục Khiêm bước lại gần Doãn Bách, khoảng cách chỉ còn nửa mét. “Tôi không muốn thấy anh hoảng loạn, lo lắng hay bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào trong nhà này. Nếu anh không kiểm soát được, hãy tự nhốt mình trong phòng anh.”

Đó là một lời cảnh báo lạnh lùng, dội thẳng vào lòng tự trọng của Doãn Bách. Anh hiểu rằng, anh đang được mua về vì sự ổn định, không phải vì sự yếu đuối.

“Tôi hiểu,” Doãn Bách đáp, giọng anh trầm hơn bình thường. Anh đã quen với việc bị tổn thương, nhưng sự thẳng thắn tàn nhẫn này vẫn khiến anh hơi nhói.

“Tốt.” Lục Khiêm gật đầu, hài lòng. “Tối nay chúng ta sẽ ngủ chung. Vì bà Lục đã gọi điện hỏi thăm.”

Doãn Bách hít một hơi. Ngủ chung, nhưng chỉ là nằm cạnh nhau. Anh tự trấn an mình.

“Tất nhiên, chiếc giường này đủ lớn cho hai người xa lạ,” Lục Khiêm nói thêm, dường như đọc được suy nghĩ của anh. Anh chỉ tay vào chiếc giường kingsize ở phòng mình.

“Tôi sẽ tắm trước.”

Doãn Bách nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của Lục Khiêm. Anh bước vào căn phòng của mình, đặt chiếc hộp đựng đồ gốm cũ lên sàn. Anh đã ký hợp đồng. Anh đã nhận chiếc nhẫn. Anh đã có một người chồng giả.

Đây là sự khởi đầu của một năm sống chung với một người đàn ông lạnh lùng như sắt thép, trong một căn nhà trống rỗng như một bảo tàng nghệ thuật.

Doãn Bách nhìn vào gương, thấy một người lạ đang đeo nhẫn. Anh mím môi.

"Đây là một năm chữa lành cho Thanh Vân Cư," anh tự nhủ, cố gắng thuyết phục bản thân rằng hợp đồng này chỉ vì một mục đích duy nhất.