MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHợp Đồng Trong Ánh Hoàng HônChương 2

Hợp Đồng Trong Ánh Hoàng Hôn

Chương 2

657 từ · ~4 phút đọc

Chương 2: Quá khứ cháy thành tro

Sau khi rời khỏi văn phòng lạnh lẽo của Lục Khiêm, Doãn Bách không trở về căn hộ thuê chật chội mà đi thẳng đến Thanh Vân Cư. Xưởng gốm nằm nép mình ở ngoại ô, nơi mùi đất sét và men nung có thể xoa dịu được mọi căng thẳng.

Anh đứng giữa căn xưởng im ắng, tay chạm vào chiếc bàn xoay gỗ đã cũ. Từng hạt bụi bám trên đó đều mang ký ức về cha mẹ, về tiếng cười và niềm đam mê. Chính nơi này, anh đã từng mơ về một tương lai tươi sáng cùng người mà anh yêu.

Nhưng quá khứ đã cháy thành tro.

Doãn Bách nhắm mắt lại, ký ức ùa về như một cơn sóng. Ba năm trước, anh đã yêu say đắm Văn Khải – một người bạn thời đại học, người luôn ca ngợi tài năng và sự nhạy cảm trong gốm của anh. Doãn Bách đã tin rằng Văn Khải là bến đỗ an toàn sau khi cha mẹ qua đời.

Nhưng Văn Khải không yêu anh. Anh ta yêu tiền, và muốn dùng Thanh Vân Cư như một tài sản thế chấp cho dự án kinh doanh thất bại của mình.

(Tiếng vỡ vụn)

Hình ảnh Văn Khải ôm eo cô bạn thân nhất của Doãn Bách, cùng nhau cười nhạo sự "ngây thơ" của anh, tái hiện rõ nét trong tâm trí.

"Anh nghĩ sao, Bách? Anh làm gốm đẹp thật, nhưng anh quá mềm yếu. Thanh Vân Cư trong tay anh chỉ là một món nợ vô dụng thôi." Văn Khải đã nói như vậy, sau khi rút sạch tiền tiết kiệm của xưởng và đẩy anh vào vũng lầy nợ nần.

Cú sốc đó không chỉ lấy đi tài sản, mà còn đánh sập tinh thần của Doãn Bách. Anh bắt đầu sợ hãi những lời nói ngọt ngào, sợ ánh mắt thân mật, sợ sự tiếp xúc vật lý. Mỗi khi có người cố gắng tiếp cận, cơ thể anh lại căng cứng, hơi thở trở nên dồn dập. Đó là chứng Rối loạn Lo âu Hậu sang chấn mà bác sĩ đã chẩn đoán.

Giờ đây, xưởng gốm lại một lần nữa đứng trên bờ vực bị tịch thu vì những khoản nợ chồng chất.

"Xin lỗi, cha mẹ," Doãn Bách thì thầm, bàn tay run rẩy chạm vào một viên gạch nung. Anh đã cố gắng hết sức, bán hết đồ đạc, làm việc thâu đêm, nhưng tiền lãi vẫn cứ tăng lên.

Ba tỷ đồng. Con số đó là sự giải thoát duy nhất.

Anh rút chiếc điện thoại cũ kỹ ra, mở tin nhắn cuối cùng Lục Khiêm gửi: “Xe sẽ đón anh lúc 8 giờ sáng ngày kia. Đồ đạc không cần quá nhiều.”

Doãn Bách nhìn quanh xưởng. Anh chỉ có thể mang theo bộ đồ nghề làm gốm cũ và vài cuốn sổ phác thảo. Tất cả những vật chất khác, anh sẽ để lại đây, chờ ngày xưởng gốm được cứu chuộc.

Cuộc hôn nhân với Lục Khiêm không có tình yêu, không có sự thân mật, không có ràng buộc cảm xúc. Điều đó, đối với Doãn Bách lúc này, lại là điều anh cần nhất. Nó không đe dọa đến tinh thần anh, không đòi hỏi anh phải tin tưởng hay mở lòng một lần nữa.

Nó chỉ là một giao dịch sinh tồn.

Anh tự nhủ: "Một năm. Chỉ một năm thôi, mình sẽ vượt qua."

Đêm đó, Doãn Bách không ngủ. Anh ngồi bên lò nung, vẽ phác thảo một chiếc bình. Nó không phải là chiếc bình đẹp, mà là một chiếc bình có nhiều vết nứt, nhưng đang được phủ lên một lớp men bảo vệ.

Đó là chân dung của chính anh, và là hy vọng duy nhất anh có vào tương lai bấp bênh sắp tới. Anh đã ký hợp đồng với Chủ tịch Lục, bán mình cho sự an toàn và sự lạnh lẽo.