MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHư HỏngChương 15

Hư Hỏng

Chương 15

667 từ · ~4 phút đọc

Cuộc gặp gỡ với Trần Vũ giống như một mồi lửa ném vào kho xăng đang chực chờ bùng nổ trong lòng Cố Thừa Trạch. Suốt đêm trên du thuyền, anh không để cô ngủ lấy một giây, sự chiếm hữu điên cuồng ấy kéo dài cho đến khi ánh bình minh ló dạng trên mặt biển Địa Trung Hải.

Sáng hôm sau, Cố Thừa Trạch nhận được một tin nhắn từ vệ sĩ báo cáo rằng Trần Vũ vẫn đang lảng vảng quanh khu vực bến cảng, cố gắng tìm cách liên lạc với Lâm Dao. Thay vì nổi trận lôi đình như đêm qua, anh lại bình thản một cách lạ lùng. Anh ngồi bên giường, thong thả hút một điếu thuốc, nhìn Lâm Dao đang ngủ mê mệt với gương mặt đẫm lệ.

"Dậy đi, Dao nhi. Tôi có một bất ngờ cho em."

Lâm Dao giật mình tỉnh giấc, cơ thể rã rời khiến cô phải chật vật mới ngồi dậy được. Anh ném cho cô một chiếc váy lụa mỏng manh, ra lệnh cho cô thay đồ rồi dẫn cô lên boong tàu. Tại đó, cô nhìn thấy Trần Vũ đang bị hai vệ sĩ giữ chặt, gương mặt anh ta bầm dập vì bị hành hung.

"Anh Vũ!" – Lâm Dao định lao tới nhưng Cố Thừa Trạch đã nắm lấy tóc cô, kéo ngược đầu cô ra sau, ép cô phải nhìn thẳng vào cảnh tượng trước mắt.

"Nhìn cho kỹ đi." – Giọng anh thì thầm bên tai cô như tiếng rắn độc – "Hắn ta nói muốn 'cứu' em. Vậy chúng ta thử chơi một trò chơi nhé? Nếu em có thể khiến tôi hài lòng ngay tại đây, trước mặt hắn, tôi sẽ để hắn đi. Còn không... hắn sẽ không bao giờ nhìn thấy ánh mặt trời nữa."

Lâm Dao bàng hoàng, đôi mắt mở to vì kinh khiếp: "Không... anh không thể làm thế... Anh ấy vô tội!"

"Vô tội vì đã chạm vào đồ của tôi sao?" – Cố Thừa Trạch cười nhạt, tay anh bắt đầu luồn vào dưới lớp váy của cô, mơn trớn một cách thô bạo – "Chọn đi. Sự trong sạch của em trước mặt người tình cũ, hay mạng sống của hắn?"

Trần Vũ gào lên trong đau đớn và phẫn uất: "Dao Dao, đừng nghe hắn! Đừng làm thế!"

Nhưng Lâm Dao biết Cố Thừa Trạch nói là làm. Cô nhìn thấy khẩu súng đen ngòm đang chỉ vào đầu Trần Vũ. Trong sự nhục nhã tột cùng, cô nhắm mắt lại, đôi môi run rẩy chủ động tìm đến môi Cố Thừa Trạch. Cô quỳ xuống trước mặt anh, thực hiện những hành động phục tùng mà anh đã "dạy dỗ" cô suốt thời gian qua.

Cố Thừa Trạch nhìn xuống con mồi đang quằn quại trong sự nhục nhã dưới chân mình, ánh mắt anh lộ rõ vẻ đắc thắng tàn độc. Anh cố tình xoay người cô lại, để Trần Vũ thấy rõ vẻ mặt đắm chìm trong dục vọng và sự lệ thuộc của cô. Tiếng khóc nghẹn ngào của Lâm Dao hòa cùng tiếng gào thét tuyệt vọng của Trần Vũ tạo nên một khung cảnh địa ngục.

Đêm đó, sau khi để Trần Vũ rời đi trong sự tan nát về tinh thần, Cố Thừa Trạch lôi Lâm Dao về phòng. Anh không hề dịu dàng, anh muốn trừng phạt cô vì đã để kẻ khác thấy được vẻ đẹp của mình. Anh chiếm hữu cô một cách bạo liệt, bắt cô phải lặp đi lặp lại rằng cô ghê tởm Trần Vũ, rằng cô chỉ cần một mình anh.

Trong cơn hoan lạc đầy cay đắng, Lâm Dao nhận ra rằng Cố Thừa Trạch đã thành công. Anh không chỉ chiếm được thân xác cô, mà anh đã giết chết người con gái trong sáng trong quá khứ của cô ngay trước mặt người cô từng yêu. Giờ đây, cô thực sự chẳng còn gì ngoài kẻ đàn ông điên cuồng này.