MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHư HỏngChương 14

Hư Hỏng

Chương 14

798 từ · ~4 phút đọc

Sau cuộc tuyệt thực thất bại, Lâm Dao trở nên lầm lì và dễ bảo hơn, nhưng đó là sự phục tùng của một con búp bê đã hỏng linh hồn. Cố Thừa Trạch không thích vẻ mặt vô cảm đó của cô. Anh muốn nhìn thấy sự sống, sự rung động, và cả sự lệ thuộc cuồng nhiệt trong đôi mắt ấy. Chính vì vậy, anh quyết định đưa cô rời khỏi Sài Gòn, bay đến một hòn đảo tư nhân ở Địa Trung Hải – nơi chỉ có nắng, gió biển và sự chiếm hữu không giới hạn.

Căn biệt thự bên bờ biển đẹp như một giấc mơ, nhưng với Lâm Dao, nó chỉ là một chiếc lồng vàng lớn hơn, xa hoa hơn. Tại đây, Cố Thừa Trạch bắt cô cởi bỏ những bộ váy kín đáo, ép cô mặc những bộ bikini mỏng manh chỉ đủ che đi những vùng nhạy cảm nhất. Anh thích ngắm nhìn làn da trắng ngần của cô rực rỡ dưới nắng biển, và thích hơn cả là việc tự tay bôi kem chống nắng lên khắp cơ thể cô, biến nó thành một cuộc mơn trớn công khai dưới ánh mặt trời.

"Đừng có trưng ra bộ mặt đưa đám đó. Ở đây không có ai cứu được em đâu." – Anh thì thầm, bàn tay nhám nhẹ lướt qua đùi trong của cô khi hai người đang nằm trên du thuyền hạng sang giữa đại dương.

Buổi chiều hôm đó, khi du thuyền cập bến một thị trấn cổ ven biển để mua sắm, một sự việc không ngờ đã xảy ra. Giữa dòng người đông đúc, Lâm Dao vô tình va phải một người đàn ông. Khi ngẩng đầu lên, cả thế giới của cô như ngừng quay.

"Anh... Anh Vũ?" – Tiếng gọi thốt ra từ kẽ răng, run rẩy và nghẹn ngào.

Trước mặt cô là Trần Vũ, người đàn anh khóa trên ở nhạc viện, cũng là người mà Lâm Dao từng thầm thương trộm nhớ suốt những năm tháng thanh xuân trong sáng. Trần Vũ nhìn cô, rồi nhìn sang người đàn ông quyền lực đang đặt tay lên eo cô, ánh mắt anh ta từ kinh ngạc chuyển sang đau đớn và thất vọng.

"Dao Dao? Sao em lại ở đây... và người này là ai?"

Lâm Dao định bước tới, định bám lấy cánh tay anh ta như bám lấy một chiếc phao cứu sinh, nhưng cái siết tay của Cố Thừa Trạch ở eo cô đột ngột tăng lực. Anh không hề nổi giận ngay lập tức, trái lại, anh khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh thấu xương.

"Thì ra là người quen sao?" – Cố Thừa Trạch thong thả rút một xấp tiền mặt ném xuống dưới chân Trần Vũ như một sự sỉ nhục – "Cảm ơn vì đã giúp người phụ nữ của tôi không bị ngã. Đây là tiền công cho anh."

"Anh nói gì vậy? Cô ấy không phải là món hàng!" – Trần Vũ phẫn nộ hét lên.

Cố Thừa Trạch không thèm trả lời, anh thô bạo lôi Lâm Dao quay trở lại du thuyền. Ngay khi bước vào phòng ngủ trên khoang tàu, cơn cuồng nộ tích tụ nãy giờ của anh mới thực sự bùng nổ. Anh đẩy cô ngã xuống giường, đôi mắt đỏ ngầu vì ghen tuông điên cuồng.

"Anh Vũ? Gọi ngọt ngào quá nhỉ?" – Anh bóp chặt hai cổ tay cô, ép chặt lên đỉnh đầu – "Em vẫn còn nhớ thương gã nghệ sĩ nghèo kiết xác đó sao? Có phải mỗi khi nằm dưới thân tôi, em đều tưởng tượng ra hắn không?"

"Không phải... chúng tôi chỉ là bạn..." – Lâm Dao nức nở, nhưng sự giải thích của cô chỉ càng khiến anh phát điên.

Cố Thừa Trạch thô bạo xé nát bộ bikini trên người cô. Anh không cho cô một giây để thở, nụ hôn trừng phạt rơi xuống như mưa bão, để lại những vết tím đỏ đậm nét trên làn da mỏng manh. Anh muốn xóa sạch mọi hơi thở của kẻ khác vương trên người cô. Trong tiếng sóng vỗ rì rào ngoài mạn thuyền, căn phòng ngập tràn tiếng rên rỉ đau đớn hòa lẫn khoái lạc méo mó.

Anh chiếm hữu cô một cách tàn nhẫn nhất từ trước đến nay, bắt cô phải liên tục gọi tên mình trong cơn hoan lạc, bắt cô phải thừa nhận rằng dù trái tim cô có nhớ đến ai, thì cơ thể này cũng đã hoàn toàn bị anh đóng dấu chủ quyền. Đêm đó giữa biển khơi đại dương mênh mông, Lâm Dao cay đắng nhận ra, quá khứ đẹp đẽ của cô đã chính thức bị Cố Thừa Trạch bóp nát không còn một mảnh vụn.