MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHư HỏngChương 13

Hư Hỏng

Chương 13

944 từ · ~5 phút đọc

Sự sụp đổ của Lâm gia như một nhát dao chí mạng cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng giữa Lâm Dao và thế giới bên ngoài. Sau buổi gặp mặt đầy nhục nhã với cha mình, cô rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đáng sợ. Cô không khóc, không gào thét, cũng không tìm cách bỏ trốn. Cô chọn cách phản kháng duy nhất mà một con mồi yếu ớt có thể làm: tuyệt thực.

Ba ngày trôi qua, Lâm Dao không chạm vào một hạt cơm, một ngụm nước. Cô nằm dài trên chiếc giường lớn, rèm cửa kéo kín mít, mặc cho thời gian trôi đi trong bóng tối. Cơ thể cô gầy rộc đi trông thấy, làn da vốn đã trắng giờ đây trở nên xanh xao, trong suốt như một cánh hoa sắp héo úa.

Cố Thừa Trạch trở về nhà vào đêm muộn ngày thứ ba. Khi nghe quản gia báo cáo rằng cô vẫn chưa ăn gì, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng lạnh lẽo đầy nguy hiểm. Anh đẩy cửa bước vào phòng, mùi hương trầm nồng nặc quyện với không khí u uất khiến anh nhíu mày.

"Bật đèn lên." – Giọng anh trầm đặc vang lên giữa bóng đêm.

Ánh đèn chùm rực rỡ đột ngột bật sáng khiến Lâm Dao nheo mắt lại vì đau đớn. Cô không nhìn anh, vẫn nằm quay mặt vào tường, coi anh như không khí. Cố Thừa Trạch bước đến cạnh giường, sức nặng của anh làm nệm lún xuống. Anh thô bạo xoay người cô lại, ép cô phải đối diện với mình.

"Em đang thách thức sự kiên nhẫn của tôi sao?" – Anh gằn giọng, bàn tay thon dài bóp chặt cằm cô, ép đôi môi khô khốc của cô phải hé mở.

Lâm Dao nhìn anh bằng đôi mắt vô hồn, giọng nói yếu ớt nhưng đầy kiên định: "Cứ để tôi chết đi... Chẳng phải đó là điều anh muốn sao? Để tôi trở thành một món đồ chơi hỏng hoàn toàn."

Cố Thừa Trạch cười khẩy, một nụ cười tàn nhẫn và đầy vẻ ngạo nghễ. "Chết? Em nghĩ cái chết dễ dàng thế sao? Khi tôi chưa cho phép, ngay cả tử thần cũng không dám nhận em."

Anh đứng dậy, cầm lấy bát súp tổ yến đặt trên bàn cạnh giường. Anh múc một muỗng, đưa đến môi cô nhưng Lâm Dao kiên quyết mím chặt môi, ánh mắt tràn đầy sự căm hận. Cố Thừa Trạch không hề tức giận, anh thong thả đặt bát xuống, rồi bất ngờ đưa muỗng súp vào miệng mình.

Trước khi Lâm Dao kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, anh đã cúi xuống, thô bạo khóa chặt môi cô. Anh dùng lưỡi cạy mở hàm răng cô, ép cô phải nuốt từng ngụm súp ngọt lịm vào cổ họng. Lâm Dao vùng vẫy, đôi tay gầy gò đập mạnh vào ngực anh, nhưng anh càng siết chặt cô hơn, nụ hôn ấy không hề có sự dịu dàng, nó là một cuộc cưỡng ép đầy nhục dục và quyền lực.

Sau khi ép cô nuốt hết nửa bát súp bằng cách đó, Cố Thừa Trạch mới buông ra, nhìn cô đang thở dốc vì thiếu oxy, đôi môi đỏ mọng lên vì bị chà sát.

"Nếu em không tự ăn, tôi sẽ dùng cách này để nuôi em mỗi ngày. Và mỗi lần như thế, cái giá phải trả sẽ không chỉ là một bát súp đâu."

Nói rồi, anh bắt đầu cởi bỏ khuy áo sơ mi, từng chiếc một rơi ra khỏi lỗ khuy một cách chậm rãi. Lâm Dao hoảng sợ nhìn anh: "Anh... anh định làm gì? Tôi đang bệnh..."

"Bệnh sao? Tôi thấy em vẫn còn sức để trừng mắt nhìn tôi mà." – Anh phủ lên người cô, hơi thở nóng hổi phả vào cổ cô – "Em nên học cách chấp nhận sự thật, Dao nhi. Cha em đã vứt bỏ em, thế giới này đã vứt bỏ em. Chỉ có tôi là người duy nhất cho em ăn, cho em mặc, và cho em thấy mình còn sống."

Anh bắt đầu một cuộc "dạy dỗ" tàn nhẫn ngay trong lúc cô yếu ớt nhất. Đêm đó, không có chỗ cho sự cảm thông. Anh chiếm hữu cô một cách chậm chạp nhưng sâu sắc, bắt cô phải cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập của anh bên trong cơ thể mình. Anh dùng những kỹ năng điêu luyện nhất để khơi dậy dục vọng của cô, ép cơ thể cô phải phản bội lại ý chí tuyệt thực của mình.

Trong cơn mê loạn, khi Lâm Dao vô thức rên rỉ và ôm chặt lấy cổ anh để tìm kiếm sự cân bằng, Cố Thừa Trạch khẽ thì thầm vào tai cô: "Thấy không? Cơ thể em thèm khát tôi. Em không muốn chết, em muốn được tôi yêu thương, đúng không?"

Lâm Dao khóc, những giọt nước mắt đắng chát thấm vào gối. Cô nhận ra mình thực sự đã rơi vào một cái bẫy không lối thoát. Sự phản kháng bằng cái chết đã thất bại hoàn toàn trước một kẻ điên cuồng như anh. Khi cơn hưng phấn qua đi, Cố Thừa Trạch ôm lấy cơ thể rệu rã của cô, kéo cô vào một cái ôm chặt đến nghẹt thở.

Dưới ánh đèn lờ mờ, đóa bách hợp ngây thơ cuối cùng đã hiểu ra: trong chiếc lồng vàng này, ngay cả quyền được chết cô cũng không có. Cô chỉ có một con đường duy nhất để tồn tại, đó là phục tùng kẻ săn mồi đang ôm mình trong tay.