828 từ · ~5 phút đọc
Tiếng chuông cổng biệt thự vang lên dồn dập vào giữa buổi sáng, phá vỡ sự tĩnh lặng ngột ngạt thường ngày. Quản gia ái ngại nhìn Lâm Dao đang ngồi thất thần bên bàn ăn, rồi khẽ cúi đầu báo cáo: "Thưa tiểu thư, là... ông Lâm. Ông ấy đang quỳ ở cổng, đòi gặp cậu chủ và cô."
Lâm Dao bàng hoàng đứng bật dậy, chiếc nĩa trên tay rơi xuống sàn sứ vang lên một tiếng "keng" chói tai. Cô vội vã chạy ra ban công tầng hai. Bên dưới lớp cổng sắt uy nghiêm, bóng dáng cha cô – người đàn ông từng là niềm tự hào của cô, một doanh nhân phong độ – giờ đây trông già nua, nhếch nhác trong bộ vest nhăn nhúm. Ông đang quỳ sụp xuống, mặc cho những ánh mắt soi mói của đám vệ sĩ.
"Cha!" – Lâm Dao định chạy xuống nhưng một cánh tay vững chãi đã kịp thời siết chặt eo cô, kéo ngược cô lại.
Cố Thừa Trạch đã đứng sau lưng cô tự lúc nào. Anh mặc chiếc áo sơ mi đen nới lỏng ba cúc đầu, gương mặt bình thản đến đáng sợ. Anh không nhìn ra phía cổng, mà chỉ chăm chú nhìn vào đôi mắt đang đẫm lệ của Lâm Dao.
"Nhìn cho kỹ đi, Dao nhi. Đây chính là người đã bán em với giá mười tỷ." – Giọng anh trầm thấp, mang theo sự mỉa mai cay nghiệt.
"Thả tôi ra! Ông ấy là cha tôi!" – Cô vùng vẫy trong vô vọng.
Cố Thừa Trạch không thả, anh bế bổng cô xuống phòng khách. Ngay sau đó, ông Lâm được vệ sĩ dẫn vào. Vừa thấy Cố Thừa Trạch, ông ta như kẻ chết đuối vớ được cọc, bò rạp dưới sàn, giọng run rẩy: "Cố tổng... tôi lạy anh... xin anh hãy tha cho Lâm Thị. Tôi đã giao con Dao cho anh rồi mà, anh đã hứa sẽ xóa nợ... tại sao anh còn thu mua cổ phiếu của tôi?"
Lâm Dao đứng chết lặng. Từng lời cha cô nói như những nhát dao đâm nát chút hy vọng cuối cùng. Ông ta không hỏi xem cô sống thế nào, không hỏi anh ta có đối xử tốt với cô không. Câu đầu tiên ông ta nói là về cổ phiếu, về tiền bạc.
"Tôi chỉ hứa xóa nợ, không hứa sẽ cứu một công ty mục nát." – Cố Thừa Trạch thản nhiên ngồi xuống ghế sofa, kéo Lâm Dao ngồi lên đùi mình, tay anh quàng qua cổ cô đầy tính chiếm hữu – "Hơn nữa, con gái ông dạo này không được ngoan lắm. Cô ấy khiến tôi không hài lòng."
Ông Lâm nhìn sang Lâm Dao, ánh mắt không chút xót xa mà chỉ đầy sự oán trách: "Dao nhi! Sao con lại ngu ngốc thế? Mau quỳ xuống cầu xin Cố tổng đi! Con có biết Lâm Thị là tâm huyết cả đời của cha không? Chỉ cần con làm anh ấy vui, cái gì cha cũng chịu được!"
"Đủ rồi!" – Lâm Dao hét lên, nước mắt giàn giụa. Cô cảm thấy ghê tởm, ghê tởm người cha trước mặt và ghê tởm cả người đàn ông đang ôm chặt mình.
Cố Thừa Trạch khẽ nhếch môi, anh ra hiệu cho vệ sĩ lôi ông Lâm ra ngoài. Tiếng gào thét của ông ta lịm dần, căn phòng chỉ còn lại tiếng nấc nghẹn ngào của Lâm Dao. Anh xoay người cô lại, nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào mắt mình.
"Em thấy chưa? Ngoài tôi ra, chẳng ai yêu thương em thật lòng đâu."
Sự đau đớn đến cực hạn khiến Lâm Dao như hóa điên. Cô không còn sợ hãi nữa, cô lao vào cắn mạnh lên vai anh, dùng móng tay cào cấu lồng ngực rắn chắc kia. Cố Thừa Trạch không hề đẩy ra, anh mặc cho cô trút giận, cho đến khi cô kiệt sức và chỉ còn biết tựa đầu vào vai anh mà khóc nức nở.
Anh bế cô lên phòng ngủ, thô bạo ném cô xuống giường. Cơn ghen tị với "tình cảm" mà cô dành cho người cha bạc bẽo kia khiến anh trở nên tàn nhẫn.
"Để tôi cho em thấy, em chỉ có thể nương tựa vào một mình tôi."
Đêm đó, Cố Thừa Trạch chiếm hữu cô bằng một sự cuồng nhiệt đầy bạo liệt. Anh không cho cô nhắm mắt, bắt cô phải nhìn rõ gương mặt kẻ đã hủy hoại gia đình cô nhưng cũng là kẻ duy nhất đang cho cô hơi ấm. Những tiếng rên rỉ của cô hòa cùng sự phẫn uất, sự ngây thơ bị vò nát hoàn toàn trong bóng tối. Dưới sự dạy dỗ tàn nhẫn của anh, Lâm Dao cay đắng nhận ra, cô không thể thoát khỏi bàn tay này, bởi vì ngoài chiếc lồng vàng này ra, cô thực sự đã không còn nơi nào để về.