MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHư HỏngChương 11

Hư Hỏng

Chương 11

723 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm trừng phạt đầy cuồng loạn, Cố Thừa Trạch rời đi từ sớm, để lại Lâm Dao trong căn phòng bừa bộn với những mảnh vụn của lòng tự trọng. Những lời nhục mạ của Thẩm Nhược Hi vẫn còn văng vẳng bên tai cô như một lời nguyền: “Món đồ chơi giải khuây”.

Lâm Dao ngồi dậy, cảm thấy toàn thân đau nhức, nhưng nỗi đau trong lòng còn lớn hơn gấp bội. Cô nhìn vào chiếc gương lớn, thấy một người phụ nữ lạ lẫm với ánh mắt vô hồn và những vết tích tình ái xanh tím rải rác trên làn da tuyết trắng. Cô không thể tiếp tục như thế này, cô cần một câu trả lời thỏa đáng cho cái gọi là "món nợ gia đình".

Trong khi đó, tại văn phòng chủ tịch tập đoàn Cố Thị, không khí lạnh lẽo bao trùm. Cố Thừa Trạch ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt sắc lẹm nhìn vào bản báo cáo tài chính của Lâm gia. Anh không chỉ mua Lâm Dao để thỏa mãn dục vọng; anh có một kế hoạch lớn hơn nhiều.

"Thư ký Trần, bắt đầu thu mua các cổ phiếu còn lại của Lâm Thị. Tôi muốn trong vòng ba ngày, cha của Lâm Dao phải quỳ xuống đây." – Giọng anh không chút cảm xúc, lạnh lùng như băng đá.

Cố Thừa Trạch biết rằng, để Lâm Dao hoàn toàn thuộc về mình, anh phải triệt hạ mọi điểm tựa cuối cùng của cô, khiến cô nhận ra rằng gia đình cô chỉ coi cô như một công cụ. Sự tàn nhẫn này là cách anh bảo vệ quyền sở hữu của mình.

Chiều tối, Cố Thừa Trạch trở về biệt thự với một vẻ mặt khó đoán. Anh thấy Lâm Dao đang ngồi thẫn thờ ở ban công. Anh tiến lại gần, ôm cô từ phía sau, hơi thở nồng nàn mùi thuốc lá đắt tiền vương lên tóc cô.

"Đang nghĩ gì vậy? Vẫn còn buồn chuyện hôm qua sao?" – Anh khẽ cắn vào vành tai nhạy cảm của cô, khiến cô khẽ rùng mình.

"Cố tổng... anh định làm gì với cha tôi?" – Lâm Dao run rẩy hỏi, cô đã nghe loáng thoáng về việc Lâm Thị đang trên đà phá sản.

Cố Thừa Trạch xoay người cô lại, ép cô đối diện với mình. Ánh mắt anh lúc này vừa có sự dịu dàng giả tạo, vừa có sự chiếm hữu cực đoan: "Tôi đang giúp em thấy rõ bộ mặt thật của họ. Chỉ khi em không còn nơi nào để đi, em mới biết trân trọng vòng tay này của tôi."

Anh bế bổng cô lên, đi thẳng vào phòng tắm rộng lớn. Anh tự tay xả nước bồn, rải những cánh hoa hồng đỏ thẫm lên mặt nước đang bốc khói mờ ảo. Cố Thừa Trạch chậm rãi trút bỏ y phục của cả hai, rồi cùng cô chìm vào làn nước nóng.

Dưới làn nước, sự tiếp xúc da thịt trở nên chân thực và kích thích hơn bao giờ hết. Bàn tay anh lướt nhẹ trên những đường cong mềm mại của cô, khơi dậy những khoái cảm mãnh liệt mà đêm qua cô chưa kịp cảm nhận hết. Lâm Dao vô thức bám lấy vai anh, tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ thoát ra khỏi bờ môi hồng nhuận.

"Nói cho tôi biết, em muốn tôi tha cho cha em không?" – Anh thì thầm, ngón tay luồn vào nơi thầm kín nhất của cô, dẫn dắt cô vào một vũ điệu của dục vọng.

Lâm Dao mê muội trong cảm giác tê dại, cô chỉ biết gật đầu trong vô thức. "Xin anh... đừng... làm hại ông ấy..."

"Vậy thì đêm nay, hãy dùng tất cả những gì em có để cầu xin tôi."

Trong không gian mờ ảo của phòng tắm, hơi nước quyện cùng tiếng thở dốc và tiếng nước vỗ vào thành bồn tạo nên một bản nhạc đầy ám muội. Cố Thừa Trạch chiếm hữu cô một cách triệt để, vừa dịu dàng vừa bạo liệt, bắt cô phải thừa nhận sự lệ thuộc hoàn toàn vào anh. Đêm đó, Lâm Dao không chỉ giao phó thân xác, mà cô còn bắt đầu giao phó cả vận mệnh gia đình mình vào tay kẻ săn mồi máu lạnh này.