837 từ · ~5 phút đọc
Sau đêm ở thư phòng, mối quan hệ giữa Cố Thừa Trạch và Lâm Dao bước sang một giai đoạn mới—một sự gắn kết đầy cực đoan. Lâm Dao như một kẻ mất hồn, cô cắt đứt mọi suy nghĩ về gia đình, chỉ biết bám lấy hơi ấm duy nhất còn lại là người đàn ông đã mua đứt cuộc đời mình. Thế nhưng, cuộc sống bình yên giả tạo ấy sớm bị xé toạc khi quá khứ của Cố Thừa Trạch tìm đến cửa.
Buổi chiều hôm ấy, Cố Thừa Trạch đi họp chưa về. Lâm Dao đang ngồi ở phòng khách, tay mân mê phím đàn piano điện tử mà anh mới mua cho cô, thì quản gia dẫn vào một người phụ nữ. Đó là một cô gái mang vẻ đẹp sắc sảo, quý phái trong bộ đồ hiệu đắt tiền, đôi mắt sắc lẹm như dao cau nhìn thẳng vào Lâm Dao.
"Cô chính là vật nuôi mới của Thừa Trạch sao?" – Giọng nói của cô ta cao ngạo, vang lên đầy vẻ khinh miệt.
Lâm Dao đứng bật dậy, đôi bàn tay run rẩy: "Cô là ai?"
"Thẩm Nhược Hi, hôn thê cũ của anh ấy, cũng là người mà gia đình họ Cố đã định sẵn để ngồi vào vị trí phu nhân." – Nhược Hi tiến lại gần, nhìn vào những dấu vết đỏ nhạt chưa kịp tan trên cổ Lâm Dao rồi cười khẩy – "Đừng tưởng anh ấy nuông chiều cô một chút mà đã là tất cả. Loại con gái bị cha mình đem ra gán nợ như cô, đối với Thừa Trạch, cũng chỉ như một món đồ chơi giải khuây lúc rảnh rỗi mà thôi. Khi hết hứng thú, anh ấy sẽ vứt cô đi không thương tiếc."
Từng lời nói của Nhược Hi như những mũi kim đâm vào trái tim vốn đã đầy vết xước của Lâm Dao. Cô muốn phản kháng, muốn nói rằng anh đã dịu dàng với cô thế nào, nhưng sự thật về bản hợp đồng mười tỷ lại khiến cô cứng họng. Đúng lúc đó, tiếng xe quen thuộc vang lên dưới sân. Cố Thừa Trạch bước vào, gương mặt anh sa sầm lại khi thấy sự xuất hiện của Nhược Hi.
"Ai cho phép cô đến đây?" – Giọng anh lạnh thấu xương.
"Thừa Trạch, em chỉ đến để nhắc anh về buổi tiệc tối nay với hai bên gia đình. Anh định vì một con bé bán thân này mà làm bẽ mặt cha mẹ sao?" – Nhược Hi không hề sợ hãi, tiến lại định khoác tay anh.
Cố Thừa Trạch gạt tay cô ta ra một cách phũ phàng, ánh mắt anh liếc sang Lâm Dao đang đứng chết lặng ở góc phòng. Anh thấy đôi mắt cô ngấn lệ, bờ vai gầy run lên bần bật. Cơn giận dữ vì bị xâm phạm lãnh thổ bùng lên, anh bước tới, thô bạo kéo Lâm Dao vào lòng, siết chặt eo cô như muốn khẳng định chủ quyền trước mặt vị hôn thê cũ.
"Nhắc lại lần cuối, Nhược Hi. Ở đây không có hôn thê nào cả. Chỉ có chủ nhân và kẻ lạ mặt. Cút khỏi đây trước khi tôi dùng biện pháp mạnh."
Sau khi Nhược Hi tức tối rời đi, không khí trong biệt thự trở nên đặc quánh. Cố Thừa Trạch không buông Lâm Dao ra, anh xoay người cô lại, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe của cô.
"Em tin lời cô ta?" – Anh gặng hỏi, giọng nói khàn đặc.
"Tôi... tôi chỉ là món đồ chơi thôi đúng không?" – Lâm Dao nức nở, sự tự tôn cuối cùng của cô bị dập tắt – "Cha tôi bán tôi cho anh, cô ta nói đúng... tôi chẳng là gì cả."
Sự yếu đuối và những lời nói đó như kích thích bản năng tàn bạo trong lòng Cố Thừa Trạch. Anh không dỗ dành, mà lôi mạnh cô lên phòng ngủ. Anh ném cô xuống giường, thô bạo xé toạc chiếc váy mỏng manh cô đang mặc.
"Nếu em đã coi mình là đồ chơi, vậy thì hãy làm tốt nghĩa vụ của một món đồ chơi đi." – Anh gầm lên, sự ghen tuông và bực bội trút xuống cơ thể mảnh mai của cô.
Đêm hôm đó là một cuộc "trừng phạt" ngọt ngào nhưng đầy đau đớn. Cố Thừa Trạch chiếm hữu cô bằng tất cả sự điên cuồng, anh bắt cô phải gọi tên anh, phải thừa nhận rằng dù anh có là ai, dù cô có là gì, thì cả linh hồn và thể xác này cũng chỉ thuộc về một mình anh. Lâm Dao chìm đọng trong những cái chạm bạo liệt, tiếng rên rỉ hòa lẫn tiếng khóc nghẹn ngào vang vọng khắp phòng. Trong cơn mê loạn của dục vọng, cô cay đắng nhận ra: cô không chỉ là con mồi của anh, mà cô đã hoàn toàn trở thành nô lệ cho thứ tình yêu đầy xiềng xích này.