931 từ · ~5 phút đọc
Sự dịu dàng đột ngột của Cố Thừa Trạch giống như một liều thuốc phiện cực mạnh, nó khiến Lâm Dao say sưa trong cảm giác được che chở mà quên mất rằng chính người đàn ông này là kẻ đã bẻ gãy đôi cánh của cô. Những ngày tiếp theo, căn biệt thự không còn là một nhà tù ngột ngạt, mà dần biến thành một tổ ấm đầy ám muội.
Lâm Dao bắt đầu hồi phục, sắc hồng nhuận trở lại trên đôi má, và cô cũng bắt đầu học cách "ngoan ngoãn" như anh muốn. Cô tự tay pha cà phê cho anh mỗi sáng, học cách thắt cà vạt sao cho thật chỉn chu, và đón anh bằng một nụ cười rụt rè khi anh trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi. Sự phản kháng yếu ớt trước đây được thay thế bằng một loại khao khát thầm kín: cô muốn được anh yêu, dù đó là một tình yêu méo mó.
Một buổi tối cuối tuần, Cố Thừa Trạch trở về với một sấp hồ sơ trên tay. Anh gọi cô vào thư phòng – nơi vốn là cấm địa đối với cô. Trong căn phòng ngập tràn mùi giấy mới và hương đàn hương, anh kéo cô ngồi lên đùi mình, một tay vòng qua eo cô, tay kia mở một phong thư đã sờn cũ.
"Lâm Dao, em có biết tại sao cha em lại nợ tôi nhiều như vậy không?" – Giọng anh trầm xuống, mang theo một sự nghiêm trọng lạ thường.
Lâm Dao lắc đầu, trái tim cô thắt lại. Cô chỉ biết cha mình thua lỗ trong kinh doanh, nhưng chi tiết thế nào thì bà Lâm chưa bao giờ kể. Cố Thừa Trạch đẩy một tờ biên nhận sang phía cô. Đôi mắt Lâm Dao mở to khi nhìn thấy chữ ký của cha mình dưới một khoản vay thế chấp bằng chính... bản thân cô.
"Cha em không chỉ nợ tiền. Ông ta đã mang em ra làm vật bảo đảm từ ba năm trước, khi em còn chưa tròn mười tám." – Cố Thừa Trạch thản nhiên tung ra một sự thật động trời – "Tôi đã chờ em đủ lớn để thực hiện bản hợp đồng này."
Lâm Dao cảm thấy cả thế giới như sụp đổ dưới chân mình. Người cha mà cô hằng kính yêu, người luôn nói cô là báu vật duy nhất, lại nhẫn tâm bán đứng cô từ lâu. Những giọt nước mắt chua chát rơi xuống tờ giấy, làm nhòe đi những con chữ lạnh lùng. Hóa ra, sự xuất hiện của Cố Thừa Trạch không phải là tình cờ, và món nợ mười tỷ kia chỉ là cái cớ để anh chính thức hóa việc sở hữu cô.
Cố Thừa Trạch không để cô có thời gian chìm đắm trong đau khổ. Anh xoay người cô lại, nâng cằm cô lên để đối diện với ánh mắt sâu thẳm của mình.
"Đừng khóc vì một kẻ không xứng đáng. Bây giờ em đã rõ chưa? Thế giới bên ngoài kia chỉ toàn là dối trá. Chỉ có ở bên cạnh tôi, em mới thật sự được an toàn."
Sự thật phũ phàng khiến Lâm Dao trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Cô bám chặt lấy vai áo anh, nức nở như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Trong khoảnh khắc ấy, Cố Thừa Trạch không chỉ là kẻ săn mồi, mà anh đã trở thành vị thần cứu thế duy nhất mà cô có thể bám víu. Cô chủ động vùi đầu vào cổ anh, lần đầu tiên chủ động đặt một nụ hôn lên đôi môi mỏng của anh – một nụ hôn chứa đựng sự tuyệt vọng, cầu xin và cả sự dâng hiến mù quáng.
Ánh mắt Cố Thừa Trạch tối sầm lại, ngọn lửa dục vọng bùng lên mạnh mẽ. Sự chủ động của Lâm Dao là điều anh đã kiên nhẫn chờ đợi suốt bấy lâu nay. Anh bế bổng cô lên, đặt cô nằm lên chiếc bàn làm việc gỗ lớn giữa thư phòng. Những tập hồ sơ quan trọng bị gạt sang một bên, rơi lả tả xuống sàn nhà.
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, anh chậm rãi cởi bỏ từng lớp rào cản trên người cô. Sự ngây thơ của Lâm Dao giờ đây đã nhuốm màu sắc sảo và sự khao khát được lấp đầy nỗi trống trải trong lòng. Anh dẫn dắt cô vào một cuộc hoan lạc cuồng nhiệt hơn bất cứ đêm nào trước đó. Tiếng rên rỉ của cô hòa cùng tiếng thở dốc của anh vang vọng trong không gian tĩnh mịch của thư phòng.
Anh chiếm hữu cô một cách triệt để, từng nhịp đập, từng hơi thở đều như muốn nhấn chìm cô vào vực thẳm của dục vọng. Lâm Dao hoàn toàn buông xuôi, cô vòng tay qua cổ anh, đón nhận mọi sự va chạm bạo liệt nhất, như thể muốn dùng nỗi đau thể xác để khỏa lấp sự tan nát của tâm hồn.
Đêm đó, Lâm Dao nhận ra một sự thật tàn nhẫn khác: Cô không còn đường lui nữa. Khi bí mật của gia đình bị phơi bày, sợi dây liên kết duy nhất với quá khứ đã đứt đoạn. Cô giờ đây thực sự là "con mồi" đã tự nguyện bước vào miệng hổ, bị ràng buộc không chỉ bằng một bản hợp đồng nợ nần, mà bằng cả một tình yêu mù quáng và méo mó nảy sinh từ sự phản bội.