710 từ · ~4 phút đọc
Sáng hôm sau, cơn mưa đêm vẫn còn rả rích bên ngoài cửa sổ, nhưng không khí bên trong phòng ngủ lại mang một sự tĩnh lặng đến rợn người. Lâm Dao nằm trên giường, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, đôi môi khô khốc và hơi thở nóng hổi đầy mệt mỏi. Cơn ghen và sự chiếm hữu tàn bạo của Cố Thừa Trạch đêm qua đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của cô.
Cố Thừa Trạch tỉnh dậy, nhìn thấy dáng vẻ như một búp bê sứ sắp vỡ của cô, lòng anh bất chợt thắt lại một nhịp lạ lùng. Anh đưa tay chạm vào trán cô, hơi nóng hầm hập tỏa ra khiến chân mày anh nhíu chặt.
"Dao nhi? Lâm Dao?"
Cô chỉ khẽ rên rỉ một tiếng yếu ớt trong cổ họng, đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi dài đẫm nước rung rinh. Sự hoảng hốt hiếm hoi hiện lên trên gương mặt vốn dĩ lạnh lùng của vị tổng tài. Anh lập tức gọi bác sĩ riêng đến nhà và ra lệnh cho quản gia chuẩn bị cháo trắng cùng thuốc hạ sốt.
Trong cơn mê sảng, Lâm Dao cảm nhận được một bàn tay to lớn, thô ráp nhưng lại vô cùng dịu dàng đang lau đi những giọt mồ hôi trên trán cô. Có ai đó đã bế cô dậy, kiên nhẫn bón từng muỗng cháo nhỏ, rồi dỗ dành cô uống những viên thuốc đắng ngắt. Cô vô thức rúc vào lồng ngực ấm áp bên cạnh, tìm kiếm một chỗ dựa giữa bóng tối bao trùm.
Khi Lâm Dao tỉnh lại hoàn toàn đã là buổi chiều muộn. Cô ngỡ ngàng khi thấy Cố Thừa Trạch vẫn còn ở đó, anh không đến công ty mà ngồi ngay bên cạnh giường, trên đùi là chiếc laptop đang xử lý công việc. Thấy cô cử động, anh đặt máy sang một bên, vươn tay đỡ lấy vai cô.
"Tỉnh rồi sao? Còn thấy đau ở đâu không?" – Giọng anh trầm thấp, mang theo một sự ôn nhu mà trước đây cô chưa từng được nếm trải.
Lâm Dao nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngại, ký ức về sự thô bạo đêm qua vẫn còn như in trong tâm trí. Cô khàn giọng hỏi: "Sao anh không đi làm?"
Cố Thừa Trạch khựng lại một chút, rồi thản nhiên đáp: "Tôi không muốn món đồ chơi của mình bị hỏng quá sớm."
Lời nói vẫn mang tính chiếm hữu như cũ, nhưng hành động của anh lại phản bội nó. Anh đỡ cô dựa vào gối, tự tay cầm bát canh bổ dưỡng thổi cho nguội rồi đưa đến môi cô. Lâm Dao nhìn người đàn ông quyền lực trước mặt đang làm những việc vụn vặt này vì mình, một cảm xúc phức tạp bắt đầu nảy nở trong lòng cô. Cô bắt đầu nảy sinh một thứ ảo tưởng nguy hiểm: Liệu có phải anh cũng có chút tình cảm với cô, hay đây chỉ là sự chăm sóc của một người chủ dành cho một món đồ quý giá?
"Tôi... tôi xin lỗi về chuyện hôm qua với Trình Dực." – Lâm Dao lí nhí, đôi mắt buồn bã cúi xuống.
Cố Thừa Trạch đặt bát canh xuống, bàn tay luồn vào tóc cô, buộc cô phải ngước nhìn mình. Ánh mắt anh lúc này không còn sát khí, mà là một sự khao khát sâu thẳm: "Đừng nhắc đến gã đó nữa. Dao nhi, em phải hiểu một điều... chỉ có tôi mới được thấy em khóc, chỉ có tôi mới được chạm vào em. Sự dịu dàng này, tôi chỉ dành cho một mình em, miễn là em ngoan ngoãn."
Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô – một nụ hôn thanh khiết, không chút dục vọng nhưng lại khiến tim Lâm Dao lỡ nhịp. Trong khoảnh khắc ấy, sự hận thù trong lòng cô dường như mờ nhạt đi, thay vào đó là sự lệ thuộc cảm xúc bắt đầu bén rễ. Đóa bách hợp ngây thơ không hề biết rằng, sự dịu dàng của kẻ săn mồi đôi khi còn đáng sợ hơn cả sự tàn bạo, vì nó sẽ khiến con mồi tự nguyện dâng hiến cả linh hồn mình.