813 từ · ~5 phút đọc
Tiếng động cơ của chiếc Rolls-Royce gầm rú trong màn đêm tĩnh mịch, xé toạc không gian yên ắng dẫn vào biệt thự Cố gia. Suốt dọc đường đi, Cố Thừa Trạch không nói một lời, hơi lạnh tỏa ra từ người anh khiến tài xế cũng không dám nhìn vào gương chiếu hậu. Lâm Dao ngồi co rúm ở góc ghế, bàn tay vẫn còn run rẩy sau cú tát hồi nãy, đôi mắt hướng ra cửa sổ để trốn tránh ánh nhìn sắc lẹm của người đàn ông bên cạnh.
Vừa bước chân vào sảnh chính, Cố Thừa Trạch đã nắm chặt lấy cổ tay cô, thô bạo lôi thẳng lên lầu. Lâm Dao lảo đảo theo sau, đôi giày cao gót khiến cô suýt ngã mấy lần trên bậc thang gỗ.
Rầm!
Cánh cửa phòng ngủ đóng sầm lại, khóa chặt hai người trong không gian ngột ngạt. Cố Thừa Trạch ném chiếc áo khoác vest sang một bên, động tác dứt khoát nới lỏng cà vạt, đôi mắt anh trong đêm tối rực lên như một con thú săn mồi vừa bị kẻ khác xâm phạm lãnh thổ.
"Cởi ra." – Giọng anh trầm đặc, chứa đựng cơn thịnh nộ đang bị kìm nén cực hạn.
Lâm Dao bàng hoàng nhìn anh, môi run bần bật: "Cố... Cố tổng... tôi đã làm gì sai? Tôi đã đẩy anh ta ra..."
"Tôi nói... cởi ra!" – Anh gầm nhẹ, bước tới dồn cô vào tường. Khoảng cách gần đến mức cô cảm nhận được sức nóng từ hơi thở nồng mùi rượu của anh. "Cởi chiếc váy mà gã đàn ông đó đã nhìn chằm chằm suốt cả buổi tối ra. Cởi cả chiếc vòng cổ mà hắn ta đã thèm khát chạm vào ra. Tôi không muốn trên người em vương lại bất kỳ ánh mắt nào của kẻ khác."
Lâm Dao nước mắt giàn giụa, đôi tay run rẩy chạm vào khóa kéo sau lưng. Chiếc váy nhung đen tuột xuống sàn, để lại cô trong bộ đồ lót mỏng manh đầy vẻ tội nghiệp. Cố Thừa Trạch không vội vã chiếm đoạt, anh dùng đôi bàn tay to lớn, thô ráp vuốt ve từ bả vai xuống cánh tay cô, như thể đang muốn lau sạch đi những chỗ mà Trình Dực đã chạm vào.
Sự đụng chạm của anh lần này mang theo sự trừng phạt. Anh cắn mạnh vào vùng da nhạy cảm trên cổ cô, để lại một dấu răng rõ rệt, đỏ thẫm. Lâm Dao kêu khóc thành tiếng, đôi chân mềm nhũn quỵ xuống, nhưng anh đã kịp thời xốc nách cô lên, ném mạnh cô lên giường.
"Đau... anh làm tôi đau..." – Cô nức nở, hai tay vô thức che chắn trước ngực.
"Đau mới khiến em nhớ kỹ, em là của ai." – Cố Thừa Trạch phủ lên người cô, sức nặng của anh khiến cô nghẹt thở. Anh giam cầm hai tay cô bằng một tay, tay còn lại thô bạo khám phá những đường cong mà anh đã dày công "nhào nặn".
Anh không hôn cô bằng sự dịu dàng thường thấy mỗi khi tâm trạng tốt, mà là những nụ hôn mang tính hủy diệt, chiếm cứ mọi ngóc ngách trong khoang miệng cô. Lâm Dao cảm thấy mình như bị nghiền nát, sự ngây thơ của cô bị vùi dập không thương tiếc dưới cơn ghen cuồng loạn của kẻ quyền lực. Trong sự đau đớn và xấu hổ, cô lại thấy cơ thể mình một lần nữa phản bội lý trí, nó bắt đầu nóng ran và run rẩy theo từng nhịp dẫn dắt của anh.
"Nói đi, em là của ai?" – Anh thì thầm vào tai cô, âm thanh khàn đặc đầy ma mị.
"Của... của anh... Tôi là của Cố Thừa Trạch..." – Lâm Dao mê muội trả lời, tiếng nói đứt quãng trong hơi thở dập dồn.
Cố Thừa Trạch hài lòng với câu trả lời đó. Anh bắt đầu một cuộc "thẩm vấn" bằng cơ thể, mỗi lần xâm nhập đều sâu và mạnh mẽ như muốn khắc ghi tên mình vào tận xương tủy cô. Đêm đó, ánh đèn ngủ lờ mờ chứng kiến một đóa bách hợp trắng bị vò nát trên nệm ga nhăn nhúm. Lâm Dao cuối cùng cũng hiểu, sự chiếm hữu của người đàn ông này không có giới hạn, và sự tự do của cô đã vĩnh viễn tan biến kể từ khoảnh khắc cô khiến anh ghen tuông.
Khi cơn bão qua đi, Cố Thừa Trạch ôm lấy cơ thể mệt lả của cô từ phía sau, vùi đầu vào mái tóc đẫm mồ hôi. Anh thỏa mãn như một vị vua vừa dẹp xong loạn lạc, còn Lâm Dao chỉ biết lặng lẽ khóc trong bóng tối, cảm thấy mình đã hoàn toàn sa ngã vào một vực thẳm mang tên tình ái cực đoan.