MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHư HỏngChương 6

Hư Hỏng

Chương 6

966 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn chùm pha lê trong sảnh chính của khách sạn sáu sao lấp lánh như hàng vạn viên kim cương, nhưng đối với Lâm Dao, nó giống như những con mắt soi mói đang chực chờ nuốt chửng lấy cô. Tối nay, Cố Thừa Trạch quyết định đưa cô đến buổi tiệc kỷ niệm của giới thượng lưu. Đây là lần đầu tiên cô được bước ra khỏi "chiếc lồng vàng" sau nhiều ngày bị giam cầm, nhưng không phải với tư cách một tiểu thư, mà là một món trang sức đắt giá bên cạnh người đàn ông quyền lực nhất.

Lâm Dao khoác trên mình chiếc váy dạ hội màu đen bằng nhung cao cấp, thiết kế cổ chữ V sâu thẳm lộ ra làn da trắng như sứ, nhưng cũng khéo léo che đi những dấu vết đỏ tía mà Cố Thừa Trạch đã để lại đêm qua. Mái tóc đen nhánh được búi cao tinh tế, để lộ chiếc cổ thanh mảnh đeo sợi dây chuyền kim cương trị giá cả một gia tài.

"Đừng cúi đầu. Ngẩng cao lên, mỉm cười." – Cố Thừa Trạch thì thầm, bàn tay anh đặt lên eo cô, siết nhẹ như một lời nhắc nhở đầy uy lực.

Ngay khi cả hai bước vào sảnh tiệc, mọi cuộc trò chuyện dường như ngưng bặt. Những ánh mắt tò mò, ghen tị và cả thèm khát đổ dồn về phía người thiếu nữ đi bên cạnh họ Cố. Lâm Dao cảm thấy lòng bàn tay mình đẫm mồ hôi, cô chỉ biết bám chặt lấy cánh tay anh, coi đó là điểm tựa duy nhất giữa đại dương đầy cá mập này.

Những vị tổng giám đốc, những phu nhân quyền quý tiến lại gần chào hỏi. Họ khen ngợi vẻ đẹp của cô bằng những mỹ từ sáo rỗng, nhưng ánh mắt lại không ngừng đánh giá như thể cô là một món đồ cổ vừa được khai quật. Cố Thừa Trạch thản nhiên tiếp chuyện, một tay cầm ly rượu vang, một tay chưa từng rời khỏi eo Lâm Dao. Anh tận hưởng cảm giác khi thấy những người đàn ông khác nhìn cô bằng ánh mắt thèm muốn, để rồi sau đó anh sẽ dùng hành động để khẳng định với tất cả rằng: cô là của riêng anh.

"Cố tổng, đây là 'vị hôn thê' giấu kín bấy lâu nay của anh sao?" – Một đối tác lớn tiếng hỏi.

Cố Thừa Trạch khẽ nhếch môi, anh không phủ nhận cũng không thừa nhận, chỉ cúi xuống hôn nhẹ lên tóc Lâm Dao trước mặt bao nhiêu người: "Cô ấy là người quan trọng nhất của tôi."

Hành động thân mật ấy khiến Lâm Dao đỏ bừng mặt, nhưng sâu trong lòng cô lại dấy lên một nỗi chua chát. "Người quan trọng nhất" hay chỉ là "món đồ chơi tâm đắc nhất"?

Giữa buổi tiệc, khi Cố Thừa Trạch bận rộn bàn việc cùng các trưởng bối, Lâm Dao xin phép ra ban công để hít thở không khí. Gió đêm se lạnh thổi vào mặt khiến cô tỉnh táo hơn đôi chút. Nhưng sự yên tĩnh ấy nhanh chóng bị phá vỡ. Trình Dực – kẻ đã xuất hiện ở biệt thự hôm trước – bước ra từ bóng tối, hơi thở nồng nặc mùi rượu.

"Lâm tiểu thư, ở bên cạnh một kẻ tàn nhẫn như Thừa Trạch chắc là mệt mỏi lắm nhỉ?" – Trình Dực tiến lại gần, ánh mắt cợt nhả dừng lại ở bờ vai trần của cô – "Cậu ta là một con sói, sớm muộn gì cũng nhai nát em thôi. Sao không thử tìm một chỗ dựa mềm mỏng hơn... như tôi chẳng hạn?"

Trình Dực vươn tay định chạm vào vai cô, nhưng Lâm Dao nhanh chóng lùi lại, đôi mắt lộ rõ vẻ ghê tởm: "Trình thiếu gia, xin hãy tự trọng."

"Tự trọng? Em nghĩ mình vẫn còn là tiểu thư trong sạch sao?" – Trình Dực cười khẩy, bước tới ép cô vào lan can ban công – "Thừa Trạch mua em về với giá bao nhiêu, tôi trả gấp đôi. Chỉ cần em..."

Bốp!

Tiếng tát vang lên khô khốc giữa màn đêm. Lâm Dao run rẩy, đôi mắt ngấn nước nhưng đầy kiên định. Cô không sợ anh ta, cô chỉ sợ bóng người đang đứng lặng lẽ ở cửa ban công từ lúc nào.

Cố Thừa Trạch đứng đó, gương mặt chìm trong bóng tối nhưng đôi mắt rực cháy một cơn cuồng nộ đáng sợ. Anh không nhìn Trình Dực, mà nhìn chằm chằm vào bàn tay vừa ra đòn của Lâm Dao.

"Trình Dực, cút. Trước khi tôi đổi ý và khiến cả Trình gia biến mất." – Giọng anh lạnh thấu xương.

Trình Dực tái mặt, lầm bầm chửi thề rồi vội vã rời đi. Ban công chỉ còn lại hai người. Cố Thừa Trạch tiến lại gần, nắm lấy bàn tay vừa tát người của cô, đưa lên môi hôn một cách nâng niu nhưng đầy ám muội.

"Em vừa làm một việc khiến tôi rất hài lòng, Dao nhi. Em biết bảo vệ 'tài sản' của tôi đấy." – Anh đột ngột siết chặt eo cô, ép sát vào cơ thể mình – "Nhưng em cũng vừa quyến rũ hắn bằng sự phản kháng đó. Tôi nên trừng phạt em, hay khen thưởng em đây?"

Dưới ánh trăng mờ ảo và tiếng nhạc xập xình bên trong, Cố Thừa Trạch cưỡng hôn cô ngay tại ban công, một nụ hôn mang đầy tính trừng phạt và chiếm giữ. Lâm Dao rên rỉ nhỏ trong kẽ răng, cảm nhận được sự điên cuồng của người đàn ông này đang dâng cao. Đêm nay, sự dạy dỗ ở biệt thự chắc chắn sẽ còn đáng sợ hơn gấp bội.