960 từ · ~5 phút đọc
Sau những đêm dài chìm trong hoan lạc và tủi nhục, Lâm Dao bắt đầu nhận ra rằng thế giới của cô giờ đây chỉ gói gọn trong bốn bức tường đá hoa cương lạnh lẽo của căn biệt thự. Cố Thừa Trạch không chỉ muốn thân xác cô, anh ta đang thực hiện một cuộc "tẩy não" âm thầm, biến cô thành một sinh vật chỉ biết phục tùng và chờ đợi bước chân chủ nhân trở về mỗi tối.
Buổi sáng hôm ấy, Cố Thừa Trạch không rời đi sớm như mọi khi. Anh ngồi ở bàn ăn dài, thong thả cắt miếng bít tết còn rỉ máu, đôi mắt thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Dao đang ngồi đối diện. Cô mặc một chiếc váy lụa hai dây màu xanh ngọc, làn da trắng ngần dưới ánh nắng ban mai càng lộ rõ những vết bầm tím ám muội—kết quả của sự cuồng nhiệt thái quá đêm qua.
"Ăn đi. Em xanh xao quá, tôi không muốn 'món quà' của mình bị héo úa." – Giọng anh thản nhiên, như thể đang nhận xét về một chậu hoa cảnh.
Lâm Dao cầm dĩa, bàn tay vẫn còn hơi run: "Cố tổng... tôi có thể đến trường không? Tuần sau là kỳ thi học kỳ rồi."
Cố Thừa Trạch đặt dao nĩa xuống, âm thanh va chạm với đĩa sứ vang lên sắc lạnh. Anh nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm không chút gợn sóng: "Tôi đã nói rồi, mọi liên lạc và cuộc sống trước đây của em đã kết thúc. Từ giờ, giảng viên của em là tôi. Tôi sẽ dạy em những thứ mà trường học không bao giờ dạy."
Nói rồi, anh đứng dậy, bước vòng qua bàn và đứng ngay sau lưng cô. Bàn tay lớn áp lên bờ vai gầy, hơi thở nóng hổi phả vào đỉnh đầu cô khiến Lâm Dao rùng mình. Anh cúi xuống, thì thầm sát tai cô: "Hôm nay tôi có khách đến nhà bàn việc. Em hãy chuẩn bị cho tốt. Nhớ lấy, em là người phụ nữ của tôi, nhưng đừng để bất kỳ ai nhìn thấy sự yếu đuối này. Hãy tỏ ra là một món đồ chơi đắt giá và ngoan ngoãn."
Khoảng ba giờ chiều, tiếng xe sang trọng đỗ lại dưới sân. Lâm Dao được quản gia yêu cầu xuống phòng khách để pha trà. Tại đó, cô gặp một người đàn ông trẻ tuổi với vẻ ngoài đào hoa, lãng tử—Trình Dực, đối tác lâu năm và cũng là bạn thân của Cố Thừa Trạch.
Ngay khi Lâm Dao vừa bước ra, ánh mắt của Trình Dực đã bừng sáng một vẻ kinh ngạc xen lẫn thèm khát. Anh ta nhìn chằm chằm vào đôi chân thon dài và gương mặt thanh khiết như thiên thần của cô.
"Chà, Thừa Trạch... Cậu giấu kỹ quá đấy. Đây là 'đóa bách hợp' trong truyền thuyết mà cậu mới tậu về sao?" – Trình Dực cười cợt, ánh mắt thiếu lịch sự lướt dọc cơ thể Lâm Dao.
Lâm Dao run rẩy đặt khay trà xuống, cô cảm thấy mình như một món hàng đang bị đem ra định giá. Đúng lúc đó, Cố Thừa Trạch bước đến, anh thản nhiên choàng tay qua eo cô, kéo sát vào lòng mình một cách đầy chiếm hữu. Bàn tay anh không tự chủ được mà siết chặt, như muốn khẳng định chủ quyền trước mặt người bạn thân.
"Đừng nhìn quá lâu, Trình Dực. Thứ gì thuộc về tôi, kẻ khác chạm mắt vào cũng là tội lỗi." – Cố Thừa Trạch nói, giọng điệu tuy nửa đùa nửa thật nhưng lại mang theo sát khí khiến không khí phòng khách chợt lạnh hẳn đi.
Trình Dực nhún vai cười lả lơi, nhưng trong mắt vẫn không giấu nổi vẻ ganh tị. Anh ta cố tình đánh rơi chiếc bật lửa ngay dưới chân Lâm Dao. Khi cô theo bản năng cúi xuống nhặt, Trình Dực đã nhanh tay chạm vào mu bàn tay cô, một cái chạm cố ý đầy sự cợt nhả.
Lâm Dao hốt hoảng rút tay lại, gương mặt tái nhợt. Cô nhìn sang Cố Thừa Trạch, hy vọng thấy một sự bảo vệ, nhưng đáp lại chỉ là ánh mắt tối sầm đầy nguy hiểm của anh. Đối với Cố Thừa Trạch, việc cô bị người khác đụng chạm, dù là vô tình hay cố ý, đều là một sự xúc phạm đến tính chiếm hữu của anh.
Sau khi Trình Dực ra về, không khí trong nhà trở nên căng thẳng tột độ. Cố Thừa Trạch lôi mạnh Lâm Dao lên lầu, ném cô vào phòng ngủ. Anh không nói lời nào, bắt đầu tháo thắt lưng da, tiếng kim loại va chạm khô khốc khiến tim Lâm Dao thắt lại.
"Em thích hắn ta nhìn em như vậy sao? Hay em thích cảm giác được hắn ta chạm vào?" – Anh gầm lên, sự ghen tuông điên cuồng bộc phát.
"Không phải... tôi không có..." – Lâm Dao nức nở, nhưng lời giải thích bị dập tắt bởi nụ hôn thô bạo của anh.
Đêm hôm đó, sự "dạy dỗ" của Cố Thừa Trạch trở nên tàn nhẫn hơn bao giờ hết. Anh bắt cô phải nhìn thẳng vào gương, nhìn cách anh chiếm hữu cô, ép cô phải thừa nhận rằng từ chân tơ kẽ tóc, cô đều thuộc về anh. Sự ngây thơ của Lâm Dao một lần nữa bị vùi dập, nhưng trong sự đau đớn ấy, cô bắt đầu nhận ra một sự thật đáng sợ: cô đang dần quen với hơi ấm và sự kiểm soát điên cuồng này. Một loại cảm xúc méo mó bắt đầu nảy mầm—sự lệ thuộc vào chính kẻ đã giam cầm mình.