MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHư HỏngChương 4

Hư Hỏng

Chương 4

667 từ · ~4 phút đọc

Khoảng thời gian Cố Thừa Trạch rời đi, biệt thự chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Lâm Dao bị nhốt trong sự xa hoa đến nghẹt thở, nơi ngay cả những người giúp việc cũng nhìn cô bằng ánh mắt thương hại lẫn dè chừng. Cô đã dành cả ngày để ngồi bên cửa sổ, nhìn những cánh hoa hồng trong vườn bị vùi dập dưới cơn mưa bất chợt, cảm giác mình cũng chẳng khác gì chúng là mấy.

Chiều tối, Cố Thừa Trạch trở về. Tiếng giày da nện đều trên sàn gỗ như nhịp đếm của tử thần. Khác với vẻ lạnh lùng buổi sáng, tối nay anh mang theo một chút hơi men và sự nôn nóng lộ rõ trong ánh mắt. Anh không nói một lời, tiến thẳng về phía Lâm Dao, ôm lấy cô từ phía sau khi cô còn chưa kịp đứng dậy chào.

Bàn tay anh thô bạo xoay người cô lại, ép cô đối diện với mình. Mùi rượu vang đỏ nồng nàn quyện cùng hương nước hoa nam tính đắt tiền bao vây lấy cô. Lâm Dao run rẩy, đôi tay nhỏ bé đẩy nhẹ lồng ngực anh: "Cố tổng... anh say rồi..."

"Tôi không say." – Giọng anh khàn đặc, đầy nguy hiểm – "Tôi chỉ là nhớ mùi vị của em."

Anh bế bổng cô lên, sải bước về phía chiếc giường lớn. Lâm Dao cảm thấy sự hãi hùng dâng cao khi thấy ánh mắt rực lửa của anh. Anh đặt cô xuống nệm, nhưng lần này không hề vội vã. Anh thong thả tháo chiếc cà vạt, dùng nó để trói hai tay cô lên đỉnh đầu. Sự ngây thơ của Lâm Dao bị kích động mạnh mẽ, cô bắt đầu vùng vẫy trong vô vọng: "Đừng... anh định làm gì?"

"Dạy em cách phục tùng." – Anh thì thầm, nụ hôn nồng cháy bắt đầu rơi xuống từ trán, qua chóp mũi, rồi dừng lại ở đôi môi đang hé mở vì sợ hãi.

Khác với đêm đầu tiên chỉ có sự chiếm đoạt thô bạo, đêm nay Cố Thừa Trạch lại dùng một sự kiên nhẫn đáng sợ. Anh khai phá từng vùng nhạy cảm trên cơ thể cô bằng những kỹ năng điêu luyện của một người đàn ông dày dạn tình trường. Đôi môi anh lướt qua xương quai xanh tinh tế, để lại những vết cắn nhẹ khiến Lâm Dao vừa đau vừa run rẩy trong một thứ khoái cảm lạ lẫm.

Cô khóc, nhưng tiếng khóc ấy dần biến thành những tiếng rên rỉ nhỏ vụn khi bàn tay anh bắt đầu lấn sâu vào những nơi thầm kín nhất. Sự phản kháng yếu ớt của thiếu nữ không thắng nổi bản năng cơ thể đang dần thức tỉnh dưới sự dẫn dắt của anh. Lâm Dao cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ chao đảo giữa biển khơi, lý trí cô gào thét rằng đây là nhục nhã, nhưng trái tim lại đập liên hồi theo từng nhịp chạm của anh.

Cố Thừa Trạch nhìn xuống con mồi đang nằm dưới thân mình, đôi mắt anh tối sầm lại khi thấy vẻ mặt vừa thống khổ vừa đắm chìm của cô. Anh cúi xuống, liếm đi giọt nước mắt trên khóe mắt cô, giọng nói khàn khàn đầy thỏa mãn: "Em thấy không, Dao nhi... cơ thể em thành thật hơn cái miệng nhỏ này nhiều."

Trong bóng tối của căn phòng, sự thuần khiết cuối cùng của Lâm Dao dường như tan chảy hoàn toàn. Cô không còn sức để đẩy anh ra, chỉ biết bám chặt lấy đôi vai rộng lớn của anh như kẻ đuối nước bám lấy cọc. Cố Thừa Trạch mỉm cười, một nụ cười của kẻ chiến thắng, khi anh chính thức phá vỡ sự phòng vệ cuối cùng, khắc sâu dấu ấn của mình vào tận sâu thẳm tâm hồn cô, biến cô thành món đồ chơi trung thành nhất trong chiếc lồng vàng này.