693 từ · ~4 phút đọc
những vệt sáng lốm đốm lên căn phòng vốn dĩ lạnh lẽo. Lâm Dao tỉnh dậy với cảm giác toàn thân rệu rã như vừa trải qua một trận ốm nặng. Cơn đau âm ỉ ở thắt lưng và những dấu vết đỏ hồng ám muội trên làn da trắng ngần nhắc nhở cô về thực tại tàn khốc của đêm qua. Cô không còn là tiểu thư nhà họ Lâm cao quý, mà đã trở thành món đồ chơi trong tay người đàn ông ấy.
Bên cạnh cô, vị trí trên giường đã trống không từ lâu, chỉ còn lại hơi ấm nhạt nhòa và mùi hương gỗ đàn hương vương vấn. Lâm Dao kéo chiếc chăn mỏng che kín cơ thể, cuộn tròn người lại như một con ốc nhỏ đang cố tìm kiếm chút an toàn cuối cùng. Đúng lúc đó, cửa phòng tắm mở ra, Cố Thừa Trạch bước ra với một chiếc sơ mi trắng chưa kịp cài hết cúc, để lộ vòm ngực rắn chắc và vẻ mặt tỉnh táo đến lạ thường.
Anh nhìn cô, ánh mắt không còn sự cuồng nhiệt chiếm hữu của đêm qua mà thay vào đó là sự lạnh lùng, xa cách vốn có.
"Dậy rồi thì đi tắm rửa đi. Tôi không thích người phụ nữ của mình lười biếng."
Giọng nói của anh như dội một gáo nước lạnh vào tâm hồn đang vụn vỡ của Lâm Dao. Cô mím môi, cố gắng ngồi dậy nhưng cơn đau bất chợt khiến cô khẽ xuýt xoa. Cố Thừa Trạch bước lại gần, bàn tay thon dài nâng cằm cô lên, đôi mắt đen sâu thẳm soi xét gương mặt nhợt nhạt của thiếu nữ.
"Sao vậy? Hối hận rồi à? Đêm qua em cũng đâu có phản kháng quyết liệt như thế."
Lời nói của anh mang theo sự chế giễu khiến gò má Lâm Dao bỗng chốc đỏ bừng vì xấu hổ. Cô không thể phủ nhận rằng dưới sự dẫn dắt điêu luyện của anh, cơ thể cô đã có những phản ứng phản bội lại lý trí. Anh nhìn thấy sự bối rối của cô, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong đầy ý vị. Anh buông tay, ném lên giường một chiếc hộp nhung nhỏ.
"Trong đó là thẻ tín dụng và một chiếc điện thoại mới. Mọi liên lạc cũ của em, tôi đã cắt đứt. Từ giờ, em chỉ cần biết đến số của tôi là đủ."
Lâm Dao sững sờ, đôi mắt ngấn nước nhìn anh: "Anh... anh định giam cầm tôi sao?"
"Tôi gọi đó là sự bảo vệ." – Cố Thừa Trạch thản nhiên cài lại khuy măng sét, phong thái lịch lãm như một vị quân vương – "Chiều nay sẽ có người mang quần áo mới đến cho em. Đừng nghĩ đến việc bỏ trốn, vì ở Sài Gòn này, em không chạy thoát khỏi tay tôi đâu."
Nói xong, anh quay lưng bước ra khỏi phòng, để lại Lâm Dao ngơ ngác giữa căn phòng rộng lớn. Cô cảm nhận được một sự thay đổi đáng sợ. Cố Thừa Trạch không chỉ muốn chiếm đoạt thân xác cô, anh ta muốn kiểm soát toàn bộ cuộc sống, tâm trí và hơi thở của cô.
Lâm Dao bước chân xuống sàn, đứng trước chiếc gương lớn trong phòng tắm. Nhìn bóng dáng mình trong gương, mái tóc rối bời, đôi mắt sưng húp và những vết tích tình ái rải rác trên cổ, cô khẽ cười khổ. Đóa bách hợp ngây thơ ngày nào giờ đây đã bị nhuốm màu dục vọng. Cô bắt đầu hiểu rằng, cuộc sống trong chiếc lồng vàng này sẽ là một chuỗi những ngày "dạy dỗ" và "thuần hóa" mà Cố Thừa Trạch đã dày công sắp đặt.
Tiếng động cơ xe gầm rú dưới sân báo hiệu anh đã rời đi, để lại cô với một nỗi cô đơn và sợ hãi bao trùm. Lâm Dao xả nước bồn tắm, để làn nước nóng xoa dịu cơ thể, nhưng trái tim cô thì lạnh giá. Cô biết, cuộc chơi này chỉ mới bắt đầu, và cô chính là con mồi tội nghiệp nhất.