768 từ · ~4 phút đọc
Căn biệt thự của Cố Thừa Trạch nằm tách biệt trên sườn đồi, một khối kiến trúc xám lạnh và uy nghiêm như chính chủ nhân của nó. Lâm Dao ngồi ở hàng ghế sau của chiếc xe sang trọng, đôi mắt sưng đỏ vì khóc nhìn trân trân vào chiếc vali nhỏ duy nhất cô mang theo. Đây không phải là một sự khởi đầu, đây là một cuộc lưu đày vào lãnh địa của một kẻ lạ mặt.
Khi cánh cửa phòng ngủ chính mở ra, Lâm Dao gần như nín thở. Căn phòng rộng lớn với tông màu đen và xám chủ đạo, tối giản đến mức cực đoan. Cố Thừa Trạch đã đứng đó từ lúc nào, anh không còn mặc bộ vest cứng nhắc mà chỉ khoác hờ chiếc áo choàng tắm bằng lụa đen, để lộ lồng ngực rắn rỏi với những khối cơ bắp ẩn hiện dưới ánh đèn vàng mờ. Anh đang đứng bên quầy rượu, thong thả xoay nhẹ ly hổ phách trong tay.
"Đứng đó làm gì? Lại đây."
Giọng nói của anh không lớn nhưng mang theo uy quyền không thể khước từ. Lâm Dao run rẩy tiến lại gần, đôi chân trần trên thảm lông mềm mại cảm thấy hẫng hụt. Mỗi bước đi, cô đều cảm thấy ánh mắt của anh như một lưỡi dao, chậm rãi lột trần từng lớp phòng bị mỏng manh cuối cùng của cô. Khi chỉ còn cách anh một sải tay, mùi hương thuốc lá hòa lẫn với mùi rượu mạnh xộc vào mũi khiến cô choáng váng.
Cố Thừa Trạch đặt ly rượu xuống, bàn tay lớn thô ráp bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh một cái khiến Lâm Dao mất đà, ngã nhào vào vòng tay anh. Sự va chạm cơ thể đột ngột làm cô thốt lên một tiếng kêu nhỏ. Khác với sự lạnh lùng ban chiều, cơ thể anh nóng như một lò lửa, đốt cháy cả lớp vải mỏng trên người cô.
"Nợ mười tỷ, em định bắt đầu trả từ đâu?" – Anh cúi xuống, chóp mũi cao thẳng cọ sát vào vành tai cô, hơi thở nồng nặc mùi rượu phả vào làn da cổ trắng ngần.
Lâm Dao sợ đến mức cứng đờ người, đôi bàn tay nhỏ bé chống lên ngực anh một cách yếu ớt. "Tôi... tôi có thể nấu ăn, có thể dọn dẹp... Cố tổng, xin anh..."
"Tôi không thiếu người giúp việc." – Cố Thừa Trạch ngắt lời cô bằng một nụ cười gằn đầy nguy hiểm. Ngón tay anh bắt đầu di chuyển, chậm rãi nới lỏng chiếc nơ thắt trên vai váy của cô. Cảm giác không khí lạnh tràn vào da thịt khiến Lâm Dao rùng mình.
Anh ép cô lùi dần về phía chiếc giường lớn ở giữa phòng. Lâm Dao loạng choạng ngã xuống nệm êm, chưa kịp ngồi dậy thì bóng dáng cao lớn của anh đã phủ xuống, khóa chặt cô giữa hai cánh tay lực lưỡng. Trong không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập, Cố Thừa Trạch nhìn thẳng vào đôi mắt ngập nước của cô, ánh mắt anh không còn là sự bình thản ban chiều mà là sự khao khát chiếm hữu điên cuồng của một gã đàn ông trước một con mồi mỹ miều.
Bàn tay anh luồn vào mái tóc dài mềm mại của cô, ép cô phải ngửa cổ lên để đón nhận nụ hôn của mình. Đó không phải là một nụ hôn lãng mạn, mà là một sự xâm chiếm đầy bạo liệt. Lâm Dao nghẹn ngào, đôi môi chưa từng biết đến sự đụng chạm của ai giờ đây bị anh càn quét, hút hết dưỡng khí. Cô cảm thấy mình như một chiếc lá nhỏ bị cuốn vào cơn bão, vừa sợ hãi trước sự thô bạo, lại vừa run rẩy trước những cảm giác lạ lẫm, tê dại đang lan tỏa khắp cơ thể.
Khi nụ hôn dời xuống vùng cổ nhạy cảm, bàn tay anh bắt đầu khám phá những đường cong thanh xuân đầy sức sống, Lâm Dao chỉ biết bám chặt vào vai áo anh, tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị nuốt chửng trong đêm tối. Cô biết, kể từ khoảnh khắc này, sự ngây thơ của mình sẽ bị người đàn ông này bóp nát, từng chút một, trong sự dạy dỗ đầy tàn nhẫn và mật ngọt.
Đêm ở biệt thự Cố gia chỉ mới bắt đầu, và Lâm Dao nhận ra rằng, mình thực sự đã trở thành con mồi không có đường lui.