Thành phố bước vào mùa mưa bằng những cơn dông bất chợt, xám xịt và dai dẳng. Lê Diệp đứng dưới hiên trú mưa của trạm xe buýt, đôi giày vải đã thấm nước lạnh buốt. Cô nhìn đồng hồ, rồi nhìn sang xưởng gỗ nằm sâu trong con ngõ nhỏ đối diện – nơi làm việc của Trần Huân, bố của con bạn thân nhất của cô.
Đáng lẽ hôm nay cô và Hạ – con gái anh – sẽ cùng đến xưởng để lấy tài liệu thực tập, nhưng Hạ lại bận đột xuất với cậu người yêu mới, đẩy Diệp vào tình thế phải đi một mình. Diệp hít một hơi sâu, che chiếc túi xách lên đầu rồi chạy băng qua làn mưa trắng xóa.
Tiếng chuông gió bằng gỗ ở cửa xưởng vang lên lạch cạch khi cô đẩy cửa bước vào. Không gian bên trong tĩnh lặng lạ thường, tách biệt hẳn với tiếng sấm rền rĩ bên ngoài. Mùi gỗ thông, gỗ hoàng đàn quyện với mùi dầu bóng và một chút hơi ẩm của đất tạo nên một thứ hương vị đặc trưng – mùi của thời gian và sự kiên nhẫn.
"Chú Huân?" – Diệp khẽ gọi, giọng cô hơi run vì lạnh.
Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng sột soạt nhịp nhàng của giấy nhám chà trên bề mặt gỗ từ phía gian phòng bên trong. Diệp rón rén tiến lại gần. Qua khung cửa kính mờ hơi nước, cô nhìn thấy anh.
Trần Huân đang khom người bên một chiếc trường kỷ cổ bằng gỗ trắc. Anh không mặc vest như những lúc đến đón Hạ ở trường, cũng không sơ mi phẳng phiu. Lúc này, anh chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen ôm sát cơ thể săn chắc, phô diễn đôi bắp tay rắn rỏi với những đường gân nam tính. Những hạt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt góc cạnh, chảy dọc theo xương hàm cương nghị rồi lặn mất tăm sau cổ áo.
Diệp đứng sững lại. Đây không phải là người chú hay cười hiền hậu mà cô vẫn thường chào hỏi. Đây là một người đàn ông lạ lẫm, hoang dại và đầy mê hoặc trong thế giới của riêng mình.
Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc sảo như lưỡi dao vô tình chạm phải bóng dáng nhỏ bé đang ướt sũng của cô. Anh dừng tay, đặt miếng giấy nhám xuống, hơi thở vẫn còn hơi dồn dập vì cường độ làm việc nặng.
"Diệp? Sao cháu lại đến đây một mình? Hạ đâu?" – Giọng anh trầm và khàn, vang vọng trong không gian vắng lặng.
"Hạ... Hạ bận việc lớp nên nhờ cháu qua lấy xấp tài liệu chú hứa cho mượn ạ." – Diệp lúng túng, bàn tay nắm chặt quai túi xách đến trắng bệch.
Huân nhìn cô từ đầu đến chân. Chiếc áo thun trắng của Diệp vì thấm nước mưa mà dính chặt vào cơ thể, để lộ những đường cong thanh xuân đầy sức sống và màu nội tâm mờ ảo bên trong. Ánh mắt anh tối sầm lại trong một tích tắc, rồi nhanh chóng quay đi, với lấy chiếc khăn vắt trên vai để lau mồ hôi.
"Mưa lớn thế này mà vẫn chạy qua đây. Cháu muốn bị ốm à?"
Anh tiến lại gần. Mỗi bước chân của người đàn ông cao lớn ấy đều khiến áp suất không khí xung quanh Diệp như tăng lên. Khi anh đứng đối diện, mùi đàn hương nồng nàn từ cơ thể anh xộc vào cánh mũi cô, khiến tim Diệp hẫng một nhịp.
"Vào trong ngồi đi, để chú tìm máy sấy. Cháu mà đổ bệnh thì Hạ nó lại cằn nhằn chú không biết tiếp khách."
Huân đi lướt qua cô, bàn tay thô ráp vô tình sượt nhẹ qua cánh tay lạnh ngắt của Diệp. Sự tương phản giữa cái nóng hổi từ da thịt anh và sự giá lạnh của cô tạo nên một luồng điện lạ lẫm, chạy dọc sống lưng cô gái trẻ, khiến cô khẽ run rẩy. Diệp nhìn theo bóng lưng rộng lớn của anh, thầm nghĩ rằng, cơn mưa này có lẽ sẽ còn lâu mới tạnh.