MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương CấmChương 12

Hương Cấm

Chương 12

720 từ · ~4 phút đọc

Sau buổi chiều nồng nặc vị rượu và sự đầu hàng tại xưởng gỗ, Huân rơi vào một trạng thái tâm lý phức tạp hơn bao giờ hết. Anh bắt đầu quan sát Diệp với một sự ám ảnh thầm lặng. Mỗi khi cô ở trong nhà, anh không còn trốn tránh nữa, mà đứng từ xa, sau làn khói thuốc, dõi theo từng cử động nhỏ của cô như một kẻ săn mồi đang canh chừng con mồi quý giá nhất của mình.

Chiều hôm đó, Hạ và Diệp ngồi học ở phòng khách. Khi Hạ chạy ra ngoài mua thêm đồ ăn vặt, Diệp vô tình bỏ quên cuốn sổ ký họa cá nhân trên bàn gỗ để vào bếp gọt hoa quả. Huân bước ra từ phòng làm việc, định lấy một ly nước, nhưng ánh mắt anh bị thu hút bởi cuốn sổ bọc da màu nâu cũ kỹ nằm lẻ loi.

Lý trí bảo anh không được chạm vào quyền riêng tư của một cô gái trẻ, nhưng bản năng lại thôi thúc anh tò mò về thế giới bên trong của người đã khiến anh đánh mất sự chính trực.

Anh mở trang đầu tiên.

Huân sững người. Đó không phải là những bức vẽ phong cảnh hay tĩnh vật thông thường của một sinh viên mỹ thuật. Từng trang giấy là từng góc độ khác nhau của một người đàn ông: Huân khi đang tập trung đục gỗ với những đường gân tay nổi rõ; Huân khi đang trầm tư bên điếu thuốc buổi hoàng hôn; thậm chí là bóng lưng đơn độc của anh dưới cơn mưa đêm.

Nét vẽ của Diệp mạnh mẽ nhưng đầy tình tứ. Cô đặc tả từng nếp nhăn nơi khóe mắt anh, từng sợi tóc bạc lấm tấm trên thái dương, và cả cách anh mím môi khi mệt mỏi. Ở trang cuối cùng, là một bức vẽ phác thảo bằng chì than rất đậm: Một đôi bàn tay thô ráp của đàn ông đang đan chặt lấy một bàn tay nhỏ nhắn của con gái. Bên dưới là dòng chữ nhỏ xíu, nắn nót: “Mùi đàn hương của chú là thuốc độc, mà em lại là kẻ nghiện.”

Tiếng bước chân của Diệp từ bếp đi ra khiến Huân giật mình. Anh chưa kịp gấp cuốn sổ lại thì cô đã đứng đó.

Bốn mắt nhìn nhau. Một sự im lặng kéo dài khiến không khí trở nên loãng đi. Diệp không hề tỏ ra sợ hãi hay xấu hổ vì bị phát hiện bí mật. Cô đặt đĩa hoa quả xuống bàn, tiến lại gần, đối diện với anh qua cuốn sổ đang mở rộng.

“Chú thấy cháu vẽ có giống không?” – Diệp khẽ hỏi, đôi mắt cô rực sáng một vẻ khiêu khích kín đáo.

Huân khép cuốn sổ lại bằng một lực tay hơi mạnh, đôi mắt anh tối sầm lại. Sự chiếm hữu bắt đầu trỗi dậy, len lỏi qua từng thớ thịt. Anh nhận ra rằng cô không chỉ yêu anh, mà cô đã "giam cầm" hình ảnh anh vào từng trang giấy từ rất lâu trước khi nụ hôn đầu tiên diễn ra.

“Cháu vẽ chú từ khi nào?” – Giọng anh trầm xuống, mang theo một sự đe dọa không rõ ràng.

“Từ ngày đầu tiên cháu nhìn thấy chú đứng dưới gốc cây đàn hương trong sân.” – Diệp bước thêm một bước, khiến mũi cô gần như chạm vào ngực anh. “Chú không biết mình có sức hút thế nào đâu, chú Huân ạ. Chú như một món đồ cổ quý giá mà bất cứ kẻ sưu tầm nào cũng muốn chiếm làm của riêng.”

Huân siết chặt cuốn sổ trong tay, cảm giác như chính mình đang bị cô lột trần. Sự đảo ngược vị thế này khiến anh vừa tức giận lại vừa hưng phấn đến điên người. Anh cúi xuống, ghé sát tai cô, giọng nói khàn đặc đầy tính răn đe:

“Vậy cháu có biết cái giá của việc 'sưu tầm' chú là gì không? Cháu sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi tay chú được nữa đâu.”

Diệp mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhưng chứa đựng đầy sự nguy hiểm. Cô biết, mình đã chính thức khơi dậy con quái vật chiếm hữu bên trong người đàn ông trưởng thành này.