MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương CấmChương 11

Hương Cấm

Chương 11

581 từ · ~3 phút đọc

Những ngày sau đêm bùng nổ tại xưởng gỗ, Huân triệt để thực hiện một kế hoạch: Sự vắng mặt. Anh bắt đầu nhận những chuyến đi tỉnh xa để tìm nguồn gỗ quý, hoặc cố tình ở lại xưởng đến tận tờ mờ sáng mới về nhà. Anh sợ căn nhà có hơi thở của Diệp, sợ ánh mắt của con gái mình, và sợ nhất là sự yếu lòng của chính bản thân.

Diệp cảm nhận rõ rệt sự trốn tránh đó. Những tin nhắn cô gửi đi đều rơi vào im lặng, hoặc chỉ nhận lại những câu trả lời ngắn gọn, khách sáo như thể anh đang cố vạch lại một đường biên giới mới giữa hai người. Nhưng sự trốn tránh của người đàn ông càng quyết liệt, sự khao khát trong lòng cô gái trẻ lại càng bùng cháy dữ dội hơn.

Chiều thứ Tư, Diệp cố tình đến nhà khi biết Hạ có tiết học muộn ở trường. Cô biết Huân vừa trở về sau chuyến đi Lâm Đồng ba ngày.

Diệp không gõ cửa chính mà đi thẳng ra phía sau. Xưởng gỗ vẫn đóng kín, nhưng mùi thuốc lá thoang thoảng bay ra cho thấy anh đang ở bên trong. Cô đẩy cửa bước vào. Huân đang ngồi trên ghế bành cũ, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt hiện rõ sự mệt mỏi và phong trần sau chuyến đi xa. Trên bàn là một chai rượu mạnh đã vơi.

Nghe tiếng động, Huân mở mắt. Thấy Diệp, anh không đứng dậy, cũng không chào hỏi. Anh chỉ nhìn cô bằng ánh mắt sâu hoắm, đầy vẻ phòng bị.

“Chú tránh mặt cháu đến bao giờ?” – Diệp đứng trước mặt anh, giọng cô run run vì vừa giận vừa nhớ.

“Chú không tránh. Chú bận việc.” – Huân đáp, giọng khàn đặc vì thuốc lá và rượu.

“Chú nói dối!” – Diệp bước tới, bất ngờ ngồi xuống đùi anh, vòng tay ôm chặt lấy cổ người đàn ông. “Chú sợ cháu. Chú sợ cảm giác đêm đó đúng không?”

Huân cứng người. Cảm giác mềm mại và mùi hương thanh xuân quen thuộc ập đến khiến mọi sự kiên nhẫn anh cố gây dựng trong ba ngày qua đổ sập. Đôi bàn tay anh siết chặt lấy thành ghế, cố gắng không chạm vào người cô.

“Diệp, đừng làm thế này. Chú đã nói rồi, đó là một sai lầm. Chúng ta nên dừng lại trước khi mọi chuyện tệ hơn.”

“Nếu là sai lầm, sao chú không đẩy cháu ra?” – Diệp thì thầm, cô vùi đầu vào hõm cổ anh, hít hà mùi hương đàn hương pha lẫn vị thuốc lá cay nồng. “Chú nhớ cháu, cháu biết mà.”

Diệp dạn dĩ cầm bàn tay to lớn của Huân, đặt lên eo mình. Làn da anh thô ráp, nóng hổi khiến cô khẽ rùng mình. Huân nhắm mắt lại, một tiếng thở dài từ tận đáy lòng thoát ra. Anh đã thua. Anh có thể phục chế những món đồ cổ nghìn năm, nhưng anh không thể phục chế nổi trái tim đã mục nát vì khao khát này.

Bàn tay anh bắt đầu di chuyển, siết chặt lấy eo cô như muốn bóp nát. Anh xoay người, ép Diệp xuống chiếc ghế bành, nụ hôn nồng nặc vị rượu rơi xuống như một sự trừng phạt cho cả hai. Sự trốn chạy chính thức thất bại, nhường chỗ cho một cuộc lún sâu hơn vào vũng lầy của tội lỗi.