Ánh nắng sớm mai xuyên qua những kẽ hở của mái tôn, rọi xuống sàn xưởng những vệt sáng vàng vọt, đầy bụi bặm. Diệp tỉnh dậy trong tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, nhưng lòng cô lại trĩu nặng như đá đeo. Cô đang nằm trên chiếc giường đơn chật hẹp của Huân, chiếc áo sơ mi của anh che phủ cơ thể, mang theo mùi gỗ và mùi nam tính nồng nàn còn sót lại từ đêm qua.
Bên cạnh đã trống trải.
Diệp bước ra khỏi phòng, thấy Huân đang đứng bên bàn làm việc, bóng lưng anh cao lớn che khuất một phần ánh sáng. Anh đã mặc quần áo chỉn chu, tay cầm chiếc đục gỗ, nhưng tư thế lại bất động như một pho tượng. Sự cuồng nhiệt của đêm qua đã lùi xa, nhường chỗ cho thực tại lạnh lùng và tàn nhẫn.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch từ phía nhà chính vọng tới, kèm theo tiếng gọi trong trẻo của Hạ: "Bố ơi! Diệp ơi! Hai người có trong đó không?"
Sắc mặt Huân biến đổi ngay lập tức. Anh quay phắt lại, và đó là lúc ánh mắt hai người chạm nhau.
Giây thứ nhất: Đó là sự bàng hoàng. Cả hai đều nhìn thấy dấu vết của cuộc "vượt rào" còn in hằn trong mắt đối phương—đôi mắt Diệp còn vương chút mơ màng, đôi mắt Huân lại đầy rẫy những tàn tro của sự tội lỗi.
Giây thứ hai: Là sự hoảng loạn thầm lặng. Huân nhìn xuống đôi vai trần của Diệp lấp ló dưới cổ áo sơ mi rộng, còn Diệp nhìn thấy bàn tay anh đang run lên, siết chặt lấy chiếc đục gỗ đến trắng bệch khớp xương. Họ hiểu rằng, chỉ cần một sơ suất nhỏ, cả thế giới bình yên của họ sẽ tan tành.
Giây thứ ba: Là một sự thỏa hiệp đau đớn. Huân khẽ gật đầu, một ám hiệu ra lệnh cho Diệp trốn vào sau tấm màn che phía phòng nghỉ, còn anh hít một hơi thật sâu, ép mình lấy lại vẻ điềm tĩnh của một người cha mẫu mực.
"Bố đây, Hạ." – Giọng Huân vang lên, trầm thấp và dứt khoát, không một chút gợn sóng.
Diệp nấp sau tấm màn, tim đập liên hồi như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Cô nghe tiếng Hạ cười nói vô tư, tiếng nó trách bố thức khuya làm việc quá sức, và tiếng bước chân của nó đi vòng quanh xưởng gỗ. Chỉ cách nhau một tấm màn mỏng, nhưng Diệp cảm thấy mình như đang ở một thế giới khác—thế giới của những kẻ tội đồ lén lút.
Ba giây chạm mắt ấy đã định hình lại toàn bộ mối quan hệ của họ. Nó không còn là sự tán tỉnh trẻ con, cũng không còn là sự rung động nhất thời. Đó là sự xác nhận rằng họ đã chính thức bước chân qua ranh giới không thể quay đầu.
Khi Hạ kéo bố đi ăn sáng, xưởng gỗ chỉ còn lại mình Diệp với bóng tối và mùi gỗ đàn hương u uẩn. Cô đưa tay chạm lên môi mình, vẫn còn cảm giác bỏng rát từ nụ hôn của anh. Cô biết, kể từ giây phút này, mỗi khi nhìn vào mắt Huân trước mặt Hạ, ba giây ấy sẽ luôn hiện về như một bản án lương tâm không bao giờ kết thúc.