Tiếng mưa lại bắt đầu rơi lộp bộp trên mái tôn xưởng gỗ, nhưng lần này âm thanh ấy không làm dịu đi cái nóng hầm hập đang lan tỏa giữa hai người. Bàn tay Diệp vẫn đặt trên lồng ngực Huân, cảm nhận rõ rệt từng nhịp đập thình thịch, dồn dập của một trái tim đang mất kiểm soát.
Huân nhìn sâu vào đôi mắt Diệp. Anh thấy trong đó sự ngây thơ đã biến mất, thay vào đó là một sự quyết liệt đầy hoang dại. Anh biết, nếu bây giờ không đẩy cô ra, anh sẽ không còn đường lui. Nhưng khi hương thơm thanh xuân từ mái tóc cô lướt qua cánh mũi, mọi hàng rào phòng thủ mà anh dày công xây dựng suốt hai mươi năm qua bỗng chốc sụp đổ như một tòa lâu đài cát trước sóng dữ.
"Là cháu tự chuốc lấy..." – Huân gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng.
Anh không kìm nén nữa. Bàn tay to lớn, thô ráp vốn chỉ quen nâng niu những thớ gỗ quý giờ đây thô bạo siết lấy eo Diệp, nhấc bổng cô lên và đặt cô ngồi hẳn lên chiếc bàn gỗ dài giữa xưởng. Những dụng cụ đục đẽo văng ra sàn, tạo nên những tiếng loảng xoảng khô khốc, nhưng chẳng ai quan tâm.
Diệp khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc, nhưng đôi tay cô ngay lập tức quàng chặt lấy cổ anh, kéo anh sát lại. Huân cúi xuống, nụ hôn lần này không còn là sự thăm dò hay dằn vặt, mà là một sự chiếm đoạt thực thụ. Anh hôn cô như thể muốn hút cạn sinh khí, như thể muốn trừng phạt cô vì đã dám bước vào vùng cấm của mình.
Cái lạnh của mặt bàn gỗ dưới đùi và cái nóng rực từ cơ thể Huân tạo nên một sự tương phản mãnh liệt khiến Diệp rùng mình. Cô cảm nhận được những vết chai sần trên đôi tay anh đang mơn trớn dọc theo đùi mình, len lỏi vào dưới gấu váy. Mỗi nơi anh chạm vào đều như có một ngọn lửa bùng lên.
"Chú Huân... Chú..." – Diệp hổn hển gọi tên anh giữa những nụ hôn vụn vặt.
Huân dừng lại ở hõm cổ cô, hơi thở anh nóng hổi và dồn dập: "Đừng gọi chú. Ngay lúc này, đừng để tôi nhớ ra mình là ai."
Anh cắn nhẹ vào vành tai cô, một cảm giác tê dại truyền thẳng xuống xương sống. Trong bóng tối của xưởng gỗ, giữa mùi mùn cưa và tinh dầu thơm, ranh giới đạo đức cuối cùng đã bị xé toạc. Huân biết đây là tội lỗi, là sự phản bội không thể dung thứ đối với Hạ, đối với chính danh dự của mình. Nhưng khi bàn tay Diệp luồn vào tóc anh, kéo anh vào một nụ hôn sâu hơn, anh nhận ra mình sẵn sàng đánh đổi tất cả chỉ để có được giây phút này.
Sự va chạm của da thịt, tiếng vải vóc cọ xát và hơi thở hòa quyện tạo nên một bản nhạc đầy nhục cảm trong không gian tĩnh mịch. Huân bế xốc Diệp lên, để chân cô quấn chặt lấy hông mình, rồi bước những bước loạng choạng về phía căn phòng nghỉ nhỏ phía sau – nơi mọi chuyện bắt đầu vào đêm mưa hôm ấy.
Họ rơi xuống chiếc giường đơn chật hẹp. Trong bóng tối, ánh mắt họ tìm thấy nhau, rực cháy và không còn đường lui. Đêm nay, không có người nghệ nhân phục chế đồ cổ điềm đạm, cũng không có cô sinh viên mỹ thuật ngoan hiền. Chỉ có hai linh hồn đang khát khao phá vỡ mọi xiềng xích để thuộc về nhau, bất chấp ngày mai có thể là vực thẳm.